Chương 29

“Đâu dám làm phiền tiền bối! Tiền bối vất vả rồi, chúng ta xin phép đi trước!”

Lộc Châu lập tức kéo Lộc Tình và Bảo Hiên đứng dậy, thấy tình hình đã ổn liền nhanh chóng thu quân, rút lui êm đẹp.

Ôn Trình nhìn ba đứa nhỏ lon ton chạy theo sau Từ Yên đang nhịn cười rời khỏi, quay sang liếc mắt với Tần sư đệ, cả hai không nhịn được bật cười.

Ôn Trình nói:

“Các ngươi trông coi nơi này, ta tự mình về tông môn một chuyến.”

Đạo Thể không phải chuyện nhỏ. Dù có dùng phù Truyền Âm thì cũng không an toàn tuyệt đối. Huống chi, sau màn “gây sóng” của Lộc Châu, hắn thấy lòng ngứa ngáy, muốn đích thân báo tin để còn tranh công một chút. Vậy nên dứt khoát tự mình lên đường.

Trong lúc hai người còn trò chuyện, Từ Yên đã dẫn ba đứa nhỏ rời khỏi bảo tháp của Y Tiên Các, dùng một chiếc pháp khí phi hành hình quạt ba tiêu, đưa cả nhóm đi về phía sau núi.

Y Tiên Các tọa lạc trên một ngọn núi không nhỏ, tòa bảo tháp chín tầng nguy nga chiếm trọn cả mặt tiền. Sau núi thì yên tĩnh hơn, không có kiến trúc quy mô lớn mà chủ yếu là những căn phòng nhỏ nằm rải rác giữa rừng núi xanh mướt.

Phần lớn các phòng phía trước được quy hoạch thành từng mảnh dược điền chỉnh tề. Dược điền tỏa ra ánh sáng ngũ sắc mờ nhạt, tầng tầng lớp lớp như ruộng bậc thang, nhìn vô cùng mỹ lệ.

Từ Yên vừa đi vừa giới thiệu sơ lược cho ba đứa nhỏ:

“Những hài tử mới nhập môn Y Tiên Các sẽ dành thời gian ở hai tầng đầu để học tập cùng các tiên sinh. Trong vòng một tháng đầu tiên, các ngươi không cần làm việc gì cả.”

“Khi dẫn khí nhập thể thành công, có thể chủ động báo với tiên sinh phụ trách. Sau khi ghi danh, buổi sáng tiếp tục học, buổi chiều sẽ đến đại sảnh tầng ba mà các ngươi đã đi qua hôm nay, nhận nhiệm vụ phù hợp với năng lực.”

Mấy người Ôn Trình chưa bàn đến việc lập phó ấn tạm thời cho Lộc Châu — nói thật, với cái linh phủ hư ảo như sương khói kia, đừng nói lưu lại thần thức, chỉ cần chạm vào nhẹ cũng sợ nàng... đi đời.

Dĩ nhiên, Lộc Châu sẽ không chủ động nhắc đến chuyện đó. Nhưng với bản tính tự giác, việc kiếm tiền thì nàng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, phải tự lực cánh sinh mới mong sống yên ổn được!

Nàng nhanh chóng giơ tay nhỏ xíu lên hỏi:

“Từ tiền bối, ta có thể làm việc được không? Nếu nhận nhiệm vụ thì tiền công tính thế nào?”

Từ Yên mỉm cười đáp:

“Không cần gọi ta là tiền bối, gọi sư tỷ là được rồi.”

“Hiện tại ngươi chưa thể vận dụng linh khí, nên tạm thời giống như những người mới khác, trước tiên dùng một tháng để điều dưỡng, ôn bổ thân thể.”

“Một tháng sau, nếu vẫn chưa dẫn khí nhập thể thì phải xuống núi làm việc. Còn những hài tử đã có tu vi thì sẽ làm việc tại núi.”

“Với tu sĩ Luyện Khí tầng một, mỗi tháng sẽ được mười khối linh thạch hạ phẩm. Mỗi khi tăng thêm một tầng tu vi thì tiền công sẽ tăng thêm một trăm khối linh thạch hạ phẩm. Nếu các ngươi nhận nhiệm vụ đơn giản thì còn có thể tranh thủ nhận thêm việc bên ngoài. Chỉ cần không làm lỡ công việc chính, Y Tiên Các sẽ không can thiệp.”

Nói xong, nàng ấy dịu dàng xoa đầu Lộc Tình và Bảo Hiên, trấn an hai đứa nhỏ vẫn còn sợ hãi vì màn phi hành bằng quạt ba tiêu khi nãy.

“Y Tiên Các của chúng ta có thể không bằng đại tông môn khác về quy mô, nhưng linh thạch và đan dược thì không thiếu. Các ngươi không cần phải nôn nóng, cứ từ từ học hỏi, tu luyện ổn định là được. Tông môn sẽ không bạc đãi người có tâm.”

Đừng nói là Lộc Châu, đến cả Lộc Tình và Bảo Hiên, hai đứa trẻ thật sự, cũng bị lời nói đó dụ ngọt. Dù còn nhỏ, bọn nhóc đều hiểu một điều: Có tiền thì tốt!

Bọn chúng hoàn toàn không biết, những đứa trẻ khác bị đem đến đây theo dạng “thế chấp” tuyệt đối không được hưởng đãi ngộ như vậy, cũng không thể gọi một tiếng “Từ Yên sư tỷ”.

Mấy người Ôn Trình đã coi ba đứa là hạt giống trọng điểm của Linh Y Cốc. Đã đến tay họ rồi thì đừng mong có tông môn nào khác cướp được!

Muốn đùa với bọn họ? Không dễ vậy đâu.

Từ Yên sắp xếp cho cả ba đến một tiểu viện trồng táo cách khu dược điền Ly Linh không xa.

Bước vào trong, gian nhà chính và phòng liền kề vừa vặn đủ chỗ cho ba đứa nhỏ ở cùng một nơi. Chỗ ở tươm tất, ấm áp, như thể ngay từ đầu đã chuẩn bị sẵn cho bọn chúng vậy.

“Các ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt trước. Những vật dụng cần dùng hằng ngày lát nữa sẽ có đệ tử mang đến. Sáng mai cũng sẽ có người đưa các ngươi đến học đường.”

Từ Yên rời đi rất nhanh. Lộc Châu thì ngồi phệt xuống bậc gỗ trước cửa gian phòng chính, thở dài thườn thượt.

“Hô... Hù chết ta mất thôi.”

Nàng biết ngay, cơ duyên nào có thể dễ dàng rơi trúng đầu mình như vậy được chứ.

Thiên tuyển chi nữ? Phải trải qua nghèo chí, nghèo gân cốt, nghèo cả lớp da! Oa oa oa...

Lộc Tình tựa nhẹ vào người Lộc Châu. Thật ra cô bé cũng có chút nhớ nhà, nhưng là tỷ tỷ thì không thể yếu đuối. Vì vậy cô bé khẽ an ủi:

“Lộc Châu đừng sợ, không phải chúng ta lấy được đan dược rồi sao?”

Còn Bảo Hiên thì vẫn ngơ ngác, chẳng cảm thấy gì lạ lắm, chỉ tò mò hỏi một câu rất đỗi thực tế:

“Vậy... chừng nào chúng ta mới được ăn cơm?”

Câu nói ấy khiến cả ba nhóc lập tức như bừng tỉnh, mọi lo âu phiền muộn tan biến sạch.

Đúng rồi!

Gì thì gì, không có gì quan trọng hơn cái bụng đói cả!

Lộc Châu lập tức bật dậy: “Từ sư tỷ!!”

Lộc Tình hô theo: “Chúng ta đói rồi!!”

Bảo Hiên cũng góp giọng: “Nhớ mang đến đồ ngon nha!!”

Ba giọng trẻ con, non nớt nhưng vang dội đầy tha thiết, vọng thật xa trên núi.

Từ Yên, người vừa mới phi hành chưa xa bằng pháp khí quạt ba tiêu, suýt nữa bị hù đến rơi xuống. Ai nghe cũng hiểu được ba đứa nhóc này đang khát khao điều gì...

Cơ mà, không đứa nào nghĩ đến chuyện chờ người mang đồ tới, ba đứa ngồi đó chỉ lo được ăn gì trước. Đúng kiểu nhóc con đầu óc chỉ toàn chuyện thiết thực.

Còn thiếu niên áo trắng đang định gõ cửa để đưa đồ, nghe xong thì lặng người, không hiểu sao lại muốn quay đầu bước đi...

--------------------

Tập thể nhỏ: "Ăn cơm không tích cực, là nhãi con có vấn đề! Dù sao chúng ta cũng không có tật xấu gì!"