Chương 8: Tôi ghét nhất kiểu người không tôn trọng giáo viên

Chương 8: Tôi ghét nhất kiểu người không tôn trọng giáo viên

"Bực thiệt chứ, ai mà ngờ nhà bà chị biếи ŧɦái đó lại xa như vậy, chân mình muốn nhũn ra tới nơi rồi" cô nhóc ngồi bịch xuống sàn nhà rồi xoa xoa đôi chân đáng thương của mình "xin lỗi hai em, nếu không phải là chị tiếc tiền đi xe thì cũng không đi bộ đâu, để hai em chịu khổ rồi"

"hây a" cô rướng nhẹ người rồi mệt mỏi nằm xuống sàn, con mắt vô định nhìn trần nhà đang có dấu hiệu xuống cấp, có vài góc mạng nhện cũng đang dần được hình thành. Cô lại nhìn lên cái bóng đèn treo lắc lư trên trần, ánh sáng nhỏ mờ mờ chiếu rọi chẳng hết nổi căng phòng nhỏ, có lẽ nên thay cái mới rồi. Hạ Anh bỗng nhớ đến ngôi nhà xa hoa hồi nãy, nó sang trọng và sáng sủa, sáng lắm, giống như căn nhà khi đó vậy, cái căn nhà cũng từng cho mình một cuộc sống tươi sáng như vậy. Nghĩ đến đó, cô lại cười tự giễu.

"Dù gì mình cũng bị đuổi đi rồi mà" Hạ Anh vẫn còn nhớ rõ chuyện sảy ra khi đó, rồi lại phồng má giận hờn xoay nghiêng người nằm, thật là cho đến giờ, cô vẫn chưa biết mình sai chỗ nào. Với tuổi nổi loạn cùng lòng tự trọng cao, cô nhóc này bỏ nhà đi vào ngay đêm hôm đó, không học ở ngôi trường mà Minh Châu nói. Giận dỗi không nói tiếng nào một thân một mình đi tới một thành phố xa thật xa nơi ấy sinh sống. Không người thân, không trợ cấp, một đứa trẻ mới 14 tuổi đơn độc một mình vừa làm việc vừa học tập, về việc tại sao cô có thể nhập học khi không có người lớn thì ....... vì hiệu trưởng là một người tốt, vậy thôi. Mặc dù việc học chẳng suông sẻ mấy nhưng ít ra có học vẫn tốt hơn mà, đúng không? Đó là nếu cô có thể chăm thêm một chút nữa thì tốt.

Mà nghĩ lại, công nhận nhà bà chị này gần trường ghê, đi bộ có 10 phút là tới, thế mà lúc nào cũng đi xe oto, thật không hiểu nổi, so với cô đi xe đạp phải mất hơn một tiếng thì.....chắc tìm nhà mới quá........vỡn á. Dù đúng là chỗ cô đang ở không gần trường, giá cả cũng không hạt dẻ gì cho cam, nhưng ít nhất là nó an toàn, rất an toàn, có an ninh, khu vực không trộm cắp không biếи ŧɦái, ở một mình thì phải đề phòng nên trọ ở đây là ok nhất rồi, với lại nó gần bar chỗ cô làm việc nữa.

"Nếu có ô tô thì tốt biết mấy, hay dành tiền mua ta" cô vu vơ nghĩ đến, dĩ nhiên là điều không thể rồi, dù tiền lương làm ở bar rất cao, cô cũng dư dả một ít tiền tiết kiệm, nhưng vẫn là không thể đi.

"Thôi thôi đi tắm còn đi làm nào" Hạ Anh ưởng người đứng dậy lết thân vào phòng tắm sau khi kết thúc quá trình suy nghĩ trên mây của mình, chỉ cần sống cho hiện thực là được rồi.

Ngày hôm sau vẫn như mọi ngày.

Nó bình yên như mọi ngày ư?

Dĩ nhiên là không rồi vì chẳng có ngày nào cô bình yên được cả.

Hạ Anh còn đang lớ mớ chưa tỉnh vì mới khò khò trong tiết văn xong thì đã bị triệu tập xuống phòng của chủ nhiệm ác ma vào giờ ra chơi.

"Sao thế?" Hạ Anh hỏi cái cậu học sinh lớp khác đã lặng lội khổ cực đi qua lớp cô để thông báo.

"Biết chết liền" bỏ lại một câu rồi cậu học sinh đó phóng đi luôn. Thông cảm đi, tui cũng chỉ là tay sai tạm thời được vớ đại trong một bầy học sinh mà thôi, ác ma kêu gì thì làm đó, nào ai dám đặt câu hỏi.

Được rồi, muốn biết được đáp án thì phải tự đi tìm hiểu.

Hạ Anh mang tâm thế sẵn sàng đi chinh chiến hướng về phía phòng riêng của chủ nhiệm. Chỉ là khi cô vừa đứng lên chuẩn bị đi, một đôi tay nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô, Hạ Anh thở dài, cô có thể cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay ấy, cả ánh mắt đầy lo lắng của Huyền

"Nào nào, có phải tao đi xuống âm phủ đâu mà mày lo thế" thật thì đi lên căn phòng đó thì chỉ khác âm phủ mỗi cái bảng tên.

"Nhưng ....." Huyền mím môi, những tiếng vang bốp bốp của ngày ấy còn đọng lại bên tai, lỡ như bả lại đánh Hạ Anh thì sao?

"Nếu tao lại bị đánh thì mày lại chăm sóc vết thương cho tao là được chứ gì" như biết được nhỏ bạn thân yêu hay lo này nghĩ gì, cô chỉ có thể trấn an, mình còn chưa kịp sợ mà nhỏ đã sợ dùm mình, cái đứa sắp đối mặt với nguy hiểm lại phải đi trấn an tinh thần đứa bình yên vô sự, ngộ!!

"Với lại lên trễ có khi tao bị đánh thiệc không chừng"

"Ừm...." Huyền nghe thế cũng đành buông cổ tay Hạ Anh ra.

Nhìn Hạ Anh nhanh chóng đi ra khỏi lớp, Huyền quyết định lén đi theo cô, vẫn là lo lo lo rất lo!!!

Một lúc sau Hạ Anh đã đứng ngay trước phòng Dương

Cô đưa lên đôi tay nhỏ nhắn định gõ lên mặt cửa, chưa kịp chạm vào thì bất ngờ trong phòng vọng ra một giọng nói nhàn nhạt:

"Vào đi"

Kêu vào thì vào thôi...

Lần thứ 2 bước vào căn phòng này, nó vẫn làm cho cô có chút cảm thán không kìm được mà ngó lui ngó tới, trông cô vô tư lắm cơ, ừa thì chưa biết bản thân làm sai chuyện gì nên cứ đơn giản kêu là lên thôi.

"Em có vẻ rất thích tới trễ nhỉ?" Lần trước hay lần này cũng đều trễ, chị có chút không hài lòng với cô học sinh này.

Nghe thấy tiếng nói lạnh lùng quen thuộc được cất lên, Hạ Anh nãy giờ cố ý ngó nghiêng khắp phòng nhưng tuyệt nhiên không có ngó đến người đối diện có chút cảm thấy lo lắng. Cái cảm giác nhói nhói của 10 roi khi ấy như được thức tỉnh nơi bàn tay đã lành lại gần hết của cô.

Không hiểu sao cô chẳng dám nhìn thẳng người đối diện, giống như đứng trước thẩm phán tối cao sắp nêu lên tội lỗi của mình.

"Không được rồi, chẳng lẽ bả biết mình ngủ trong lớp, bài vở không chép sao?"

Vẫn là tự trấn an bản thân "sao mà biết được, mình như thế cả năm rồi vẫn còn sống sờ sờ ở đây mà" vài câu tự biên tự diễn trong đầu giúp cô bình tĩnh lại mà đối mặt với Dương "đúng vậy đúng vậy tự mình doạ mình mà thôi"

"Đi ăn sáng" thông cảm đi có thực mới vực được đạo, mà nói chứ Hạ Anh cố ý câu thời gian, từ hôm bị đánh đó cô đã không thích người chủ nhiệm này chút nào, đánh đau chả có chút nương tay, hại cô bưng bê chẳng nhanh nên bị ông quản lí chửi, còn xém nữa bị trừ lương nữa chứ, nên dù đẹp cô cũng chẳng thích, gặp ít được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Mà cũng vì thế nên hình như chủ ngữ vị ngữ đã được cô giản lược, quăng đi đâu mất tiêu rồi.

Câu trả lời này để Dương phải nhíu nhẹ đôi mày. Dù trên công ty hay ở trường, đây là lần đầu tiên có người không tôn trọng chị như vậy.

Không một tiếng nói nào phát ra ngay lúc này, chỉ thấy trong chớp mắt Dương đã kéo tay Hạ Anh hướng về phía so fa trong phòng nhấn cô nằm úp xuống.

Một loạt hành động này để Hạ Anh có chút ngơ ngác. Định hình được tình huống thấy có chút không ổn, cô liền chống tay đứng dậy định thoát ra theo bản năng, nhưng vừa nhấc lưng lên thì một lực đạo đủ mạnh đè lên sống lưng khiến cô nằm xuống trở lại.

Bốp.... bốp ....bốp

Bất ngờ bị đau Hạ Anh liền a lên một tiếng, nơi bị đánh vừa nãy là mông cô, đó là tay người đánh ư?, sao có thể đau đến như vậy? Cô cảm nhận được dưới 2 lớp quần thì cái mông đã phần nào đỏ lên sau ba phát đánh ấy rồi

Hạ Anh quay đầu nhìn Dương, đôi mắt đỏ hoe lên vì xấu hổ, từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên cô bị quánh đòn kiểu vậy.

Cổ tay bị nắm chặt khoá sau lưng làm cô chẳng động đậy được, tại sao người phụ nữ này lại có sức lực lớn đến vậy cơ chứ?

Cô nhìn lên gương mặt Dương rồi lại không dám nhìn nữa, gương mặt xinh đẹp lãnh đạm như thường, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa chút gì đó đáng sợ, giống như là đang tức giận, lại giống như núi băng đang nứt ra âm thầm đầy nguy hiểm.

"Cô ....."

Bốp ..... bốp..... bốp

Chỉ kịp mở miệng, cô lại đón nhận thêm ba phát vào mông

Hạ Anh cắn chặt môi nén đau, lại đánh nữa rồi

"Lần trước tôi nói gì, nhắc lại"

Nói gì? Lần trước là lúc đi trễ á. Cô lo lắng nhớ lại

"Không được nói dối"

"Tiếp"

Lạnh lạnh lạnh, chất giọng của chủ nhiệm ác ma quá lạnh rồi

"Học thuộc nội quy"

Ây trời ơi còn gì nữa đây

"Em có vẻ rất nhanh quên những gì tôi nói nhỉ?" Chờ một lúc nhưng chẳng thấy cô nói tiếp để sự kiên nhẫn của chị có chút đến giới hạn

"E-em..." Chỉ mới 6 phát vào mông đã đủ để cô run run, cô cảm nhận được mình chính thức đã đạp trúng ổ mìn

Bốp...bốp...bốp...bốp

"Đây là 10 cái cảnh cáo để em nên nhớ những gì cần nhớ"

Tức là nãy giờ chỉ là nháp ư, là chủ nhiệm định đánh nữa ư, đừng như vậy chứ

Hạ Anh sợ hãi, đúng vậy, chẳng còn dáng vẻ thong thả như lúc vừa bước vào, bây giờ cô như một con vật nhỏ đang bị thương và còn bị đàn áp cả thể chất lẫn tinh thần của thú lớn trên cơ.

Cô chưa từng có cảm giác bị đàn áp triệt để như hôm nay, cũng lâu lắm rồi cô mới cảm thấy cảm giác nguy hiểm tràn ngập như vậy

"Nếu em quên thì để tôi nhắc, tôi ghét nhất kiểu người không tôn trọng giáo viên và em là kiểu người đó rồi đấy"

Sống lưng lạnh buốt, cô thầm nhớ về bản nội quy

Không tôn trọng giáo viên: 50 roi

A tiêu thật rồi, cô đã lỡ đạp trúng ổ mìn cực kì lớn rồi

Tuần sau ae mình gặp lại, hứa danh dự