Cậu nhìn quanh phòng, thấy quần áo của mình được treo ngay ngắn trên mắc áo. Lúc cởi bộ đồ ngủ ra để thay, cậu chợt nhận ra một thứ.
Quần áo của cậu không chỉ khô ráo mà còn sạch như mới, dường như đã được giặt sạch rồi thậm chí còn được ủi phẳng phiu.
Thẩm An bước tới sờ thử chiếc áo khoác của Phó Phong Ninh, vẫn còn ướt. Trong lòng cậu dấy lên chút thắc mắc, nhưng vì nghĩ mãi không ra lý do nên cậu cũng đành bỏ qua, không nghĩ nữa.
Thay quần áo xong, cậu cầm chiếc điện thoại của mình trên tủ đầu giường lên, quả nhiên pin đã đầy. Cậu mở WeChat, hồi hộp gửi lời mời kết bạn đến số tài khoản kia. Cần phải có tin nhắn xác thực, cậu xóa đi viết lại mấy lần, cuối cùng gửi đi dòng chữ: [Chào anh, xin lỗi đã làm phiền, tôi là Thẩm An, tôi muốn trả đồ ạ.]
Đứng tại chỗ đợi một lúc nhưng không thấy hồi âm.
Thế là cậu ngồi xuống bên cạnh tủ đầu giường mở hộp cơm ra, cháo bí đỏ hạt kê vẫn còn bốc khói nghi ngút, bên cạnh là vài món ăn kèm thanh đạm nhưng vô cùng tinh tế.
Ăn xong, cậu dọn dẹp lại chăn gối gọn gàng, cẩn thận ôm chiếc áo khoác của Phó Phong Ninh đã được gấp ngay ngắn cùng hộp cơm đã rửa sạch, sau đó đẩy cửa bước ra.
Quả nhiên có tài xế đang đợi bên ngoài: “Chào Thẩm tiên sinh, tôi phụ trách đưa cậu về nhà.”
Tài xế nhìn Thẩm An nhảy xuống xe tại một khu phố cổ tối tăm, rồi đi bộ vào con ngõ hẹp đến mức xe con cũng không lọt vừa, lúc này mới giơ máy chụp lại bóng lưng cậu, cúi đầu gửi tin nhắn cho Phó Phong Ninh.
Phó Phong Ninh gần như trả lời ngay lập tức: [Theo sát đến tận cùng.]
Vì chiếc Maybach đã bị Phó Phong Ninh lấy đi, tài xế đang lái chiếc Hummer mà trợ lý của anh đã dùng khi đến đây. Bước xuống xe, nhớ lại lúc nãy Thẩm An nhảy xuống, vì gầm xe quá cao nên suýt chút nữa đứng không vững, tài xế thầm nghĩ đây quả là một Omega yếu ớt, nửa đêm đi loại đường tối tăm này, thảo nào Phó tổng không yên tâm.
Theo chân Thẩm An đến một khu tập thể cũ, tận mắt thấy ánh đèn trên tầng bảy nơi cậu ở sáng lên, tài xế lại chụp một bức ảnh gửi cho Phó Phong Ninh: [Đã đưa đến nơi.]
Phó Phong Ninh không nói gì thêm, tài xế thở phào nhẹ nhõm, xem ra nhiệm vụ đã hoàn thành.
Thẩm An về đến nhà liền bắt tay vào giặt chiếc áo khoác của Phó Phong Ninh. Vì chiếc áo này trị giá tới 100.000 nên cậu không dám giặt máy, toàn bộ đều giặt tay, cẩn thận vô cùng.
Thỉnh thoảng lại có từng đợt hương gỗ mun thoang thoảng bay lên, nhắc nhở Thẩm An về những gì đã xảy ra trong vòng tay của chủ nhân mùi hương này. Giờ đây khi đã ở trong hoàn cảnh an toàn, cậu mới muộn màng nhớ lại vòng eo rắn chắc, mạnh mẽ như loài báo săn của người đàn ông ấy...
Không hiểu sao mặt cậu lại đỏ bừng, nóng ran.
Phơi áo lên xong xuôi, cậu ngắm nghía một chút vẫn thấy chưa hài lòng, bèn định dùng tay vuốt phẳng từng li từng tí. Đang mải vuốt thì điện thoại đổ chuông, là Điền Duyệt gọi.
Cậu chùi tay vào quần áo mình rồi bắt máy.
“Thẩm An, cậu đang ở đâu đấy?”
“Tôi về nhà rồi.”
“Hả? Cậu không ở phim trường nữa sao?”
“Không, tôi... tôi tạm thời không có nhiệm vụ... Với lại, tôi... tôi không muốn đi theo chị Tô nữa...” Thẩm An nắm chặt điện thoại, mặt mày lộ rõ hoang mang.
“Hả? Chẳng phải cậu nói cậu không có bằng cấp nên rất khó xin việc sao? Công việc này là do chị gái Tɧẩʍ ɖυyệt của cậu chạy chọt cửa sau mới tìm được cho cậu đấy. Không làm cái này thì làm cái gì?” Điền Duyệt vò đầu bứt tai.
Thẩm An lí nhí nói: “Làm gì cũng được... tôi không sợ khổ.”
Điền Duyệt thở dài: “Nhưng mà cái nghề này của bọn mình đúng là cần phải mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, người phải lanh lợi một chút, cậu thì đúng là...”
Điền Duyệt suýt nói toạc suy nghĩ trong lòng ra, vội vàng hắng giọng đánh trống lảng: “Nghề này hợp với người thô kệch, còn cậu hợp ngồi văn phòng hơn! Tôi cứ tưởng cậu vẫn còn ở phim trường chứ! Còn định tám chuyện với cậu về vụ Tô Kiều Kiều bị Giải trí Khải Lạc hủy hợp đồng đây này!”
“Hủy... hủy hợp đồng á?”
Giọng Điền Duyệt đầy phấn khích: “Đúng vậy, ngay tại dạ tiệc, Giải trí Khải Lạc trực tiếp tuyên bố hủy hợp đồng với Tô Kiều Kiều! Ngay cả kim chủ Kim Tá Ân của ả cũng không dám đứng ra bảo lãnh! Tại dạ tiệc mọi người không dám bàn tán, nhưng vừa kết thúc một cái là tất cả những người có mặt ở phim trường lúc đó đều nổ tung trời, đoàn phim của bọn mình cũng đang bàn tán xôn xao này! Ai cũng bảo chắc chắn là Tô Kiều Kiều đắc tội với nhân vật tai to mặt lớn nào rồi!”
Thẩm An không mấy hứng thú, nghe Điền Duyệt thao thao bất tuyệt suốt mười mấy phút mới cúp máy.
*
Mãi đến khi Thẩm An rời đi, Phó Phong Ninh mới quay lại phòng.
Anh ngồi xuống chiếc ghế tựa lúc nãy, nhìn chiếc giường lớn trống trải đã được gấp gọn gàng, rồi lại mở điện thoại lên lần nữa.