Chương 8

“Anh ta đồng ý để nhóc Omega kia đền tiền áo khoác, lại còn bắt người ta thanh toán viện phí nữa chứ, phụt ha ha ha...”

“Không phải chứ, nhóc Omega đó đền nổi sao? Sếp chúng ta đâu phải loại người như vậy... Không lẽ bắt đền thật á?” Trợ lý cuống lên.

Bác sĩ vừa bước vào thang máy vừa cười nói: “Đó không phải trọng điểm, trọng điểm là nhóc Omega này phòng bị kỹ quá, anh ta đang tìm cớ để tạo mối quan hệ với người ta đấy... Mà nói đi cũng phải nói lại, đàm phán thương vụ bạc tỷ cũng chưa thấy anh ta chịu khó tốn tâm tư thế này... Kỹ năng trên bàn đàm phán lại đem ra dùng để gài bẫy một nhóc Omega, đúng là cười chết tôi mất! Chuyện này mà đồn ra ngoài chắc chẳng ai tin!”

Trong phòng, Thẩm An căng thẳng nhìn chằm chằm về phía cuối giường, trên trán và chóp mũi lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ.

Còn Phó Phong Ninh đang ngồi đọc báo dưới ánh đèn vàng. Không ai nói thêm lời nào.

Thẩm An nghi ngờ rằng với ánh sáng yếu ớt thế này, liệu anh có nhìn rõ chữ trên báo hay không.

Mãi cho đến khi nữ trợ lý gõ cửa, bưng vào một ly sữa nóng.

“Uống cái này đi.”

Giọng Phó Phong Ninh không lớn, nhưng cũng đủ làm Thẩm An đang ngẩn người giật mình thon thót. Cậu cúi đầu, thấy một tay Phó Phong Ninh cầm báo, tay kia cầm ly sữa đưa đến trước mặt mình một cách vững vàng.

“Nhiệt độ vừa rồi.”

Phó Phong Ninh bồi thêm một câu.

Thẩm An có cảm giác dường như sau khi nhận ra mình làm cậu sợ, anh đã cố tình hạ thấp giọng xuống một chút.

Thẩm An cứ tưởng anh gọi sữa để tự uống, không ngờ là đưa cho cậu. Ở nhà cậu rất ít khi được uống sữa. Nhớ hồi bé, mỗi ngày trước khi đi ngủ, mẹ đều pha cho anh trai một ly.

Cậu từng uống lại phần thừa của anh trai và bị mẹ mắng, bà nói anh trai là Alpha, cần nhiều dinh dưỡng để phát triển hơn. Lớn lên rồi cậu cũng ngưng chấp niệm với món này.

Hiện tại cậu hơi khát, nhìn chất lỏng màu trắng sữa kia quả thực cũng hơi muốn uống. Sau một thoáng do dự, cậu lí nhí cảm ơn rồi nhận lấy.

Phó Phong Ninh nhìn cậu uống từng ngụm nhỏ, mái tóc mềm rũ xuống che khuất hàng mi dài rợp bóng, cơ thể nhỏ bé co ro trong chiếc chăn rộng thùng thình.

Anh nhất thời không nhịn được, hỏi: “Mặt cậu bị làm sao vậy?”

“Hả? Mặt ạ?” Thẩm An căng thẳng siết chặt cái ly, mặt đỏ lên: “Là do... tôi làm việc không tốt...”

Thẩm An cúi gằm mặt, vô cùng bối rối.

“Bị đánh?”

Thẩm An không nói thêm gì nữa.

Nhưng trong lòng Phó Phong Ninh đã hiểu rõ.

Trợ lý của Phó Phong Ninh đứng bên cạnh thầm mắng trong bụng, cô nghĩ cấp trên của nhóc Omega này cũng quá độc ác, cho dù làm việc không tốt thì cũng đâu đến mức đánh vào mặt người ta chứ! Sưng đến mức Phó Phong Ninh phải chườm mặt tiêu sưng cho cậu suốt nửa tiếng đồng hồ.

Phó Phong Ninh lật một trang báo, nhưng ánh mắt chẳng hề dừng lại trên mặt giấy, đáy mắt tối sầm mang theo luồng khí lạnh khiến người ta kinh hãi: “Uống sữa đi, kẻo nguội mất. Uống xong thì ngủ thêm một lát.”

“Vậy tôi... bao giờ tôi có thể đi...”

“Cậu ngủ dậy rồi muốn đi lúc nào cũng được. Lát nữa tôi phải đi dự tiệc, trong phòng chỉ có một mình cậu thôi, cứ yên tâm mà ngủ. Sẽ có tài xế túc trực ngoài cửa, muốn đi đâu, muốn làm gì, cứ nói với anh ta một tiếng là được.”

Khi Phó Phong Ninh rời đi, trợ lý Beta của anh cũng đi theo.

Bác sĩ riêng ngồi trên sofa cạnh cửa sổ nghịch điện thoại, thản nhiên nói: “Cậu cứ ngủ của cậu đi, không cần để ý đến tôi, tôi canh kim tiêm cho cậu, truyền xong tôi cũng đi.”

Thẩm An “ừm” một tiếng, rụt người vào chăn.

Đến khi tỉnh lại lần nữa, trong phòng đã không còn ai.

Thẩm An ngồi dậy, thấy trên mu bàn tay trái có dán miếng bông y tế, trên tủ đầu giường đặt ba tờ hóa đơn. Bên dưới mấy tờ hóa đơn có dằn một tờ giấy ghi chú của khách sạn.

“Đây là danh sách chi phí thuốc men và hóa đơn. Còn về áo khoác cao cấp cậu phải đền, giá trị là 100.000, tổng cộng là 100.395 tệ. Nhắc nhở thân thiện, áo khoác chỉ bị ướt chứ chưa hỏng, nếu cậu giặt sạch rồi trả lại thì không cần đền tiền.”

“Cậu kết bạn với số WeChat này, trả tiền cho người đó là được.”

“Thấy hộp cơm giữ nhiệt trên bàn không, bên trong là bữa tối của cậu. Tiền cơm tối không cần thanh toán, tôi mời. Nhưng phải trả lại hộp cơm. Sau buổi tiệc Phó tổng sẽ rời khỏi khách sạn này. Cụ thể trả ở đâu, tự add WeChat rồi liên hệ nhé.”

“Điện thoại đã cho người sửa và sạc đầy pin giúp cậu rồi.”

Người ký tên là “Bác sĩ Lâm”, bên dưới chữ ký còn có một số WeChat.

Thẩm An cầm tờ giấy ghi chú ngẩn người một lúc, trong lòng thầm nghĩ một chiếc áo mà tới 100.000, đắt quá.

Nhưng mà những người này tốt thật, vì cứu cậu mà làm bẩn, làm ướt chiếc áo đắt tiền như vậy, thế mà chỉ cần giặt sạch trả lại là không bắt đền nữa... Còn bản thân cậu như một kẻ được hưởng lợi hoàn toàn từ sự hỗ trợ ấy, chẳng phải bỏ ra chút gì cả.