Lại như đang trả lại nỗi sợ hãi và bất lực mà gã đã gây ra cho Thẩm An gấp bội.
Tiếng gào thét và tiếng thở dốc của tên đàn ông xé toạc không gian tĩnh lặng, Beta kia run rẩy muốn cầu xin nhưng lại không dám mở miệng.
Cho đến khi tên đàn ông béo kia đau đến mức ngất xỉu dưới đất, năm ngón tay phải mềm oặt cụp xuống, cũng chẳng biết xương ngón tay có bị nát vụn hay không.
Phó Phong Ninh hỏi Beta: “Công ty nào?”
Dưới cái nhìn của anh, Beta chỉ cảm thấy mọi tâm tư đều bị phơi bày, lắp bắp như một cái xác không hồn: “Vương... Công ty Bao bì Vương Thị...”
Phó Phong Ninh gật đầu: “Chuẩn bị đi, nộp đơn phá sản là vừa.”
Khi Thẩm An tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang nằm trên giường, tâm trí có chút hoảng hốt mơ hồ.
Ngay sau đó, cậu kinh hoàng bật dậy, nhưng vừa nhổm người lên thì cổ tay đã bị ai đó giữ lại, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp: “Đừng cử động lung tung, cậu đang truyền dịch.”
Đây là một căn phòng rất rộng, chỉ bật một chiếc đèn tường vàng vọt, mọi vật trong tầm mắt đều được bao phủ bởi lớp ánh sáng dịu nhẹ.
Thẩm An lần theo hướng âm thanh, nhìn về phía Phó Phong Ninh với vóc dáng cao lớn đang đứng bên giường. Sau lưng anh còn có một người đàn ông mặc áo blouse trắng và một người phụ nữ mặc vest công sở.
Không biết là do ánh sáng tối mờ cùng chăn ấm nệm êm đã vỗ về cậu, hay là hương gỗ mun trầm lắng tỏa khắp phòng giúp cậu tạm thời bình tĩnh lại, Thẩm An không còn phản ứng kích động nào nữa. Cậu chỉ nuốt nước bọt, dè dặt hỏi: “Đây là đâu? Các người là ai?”
Khi hỏi, cậu chẳng dám nhìn ai, chỉ lén tự cảm nhận tình trạng cơ thể mình. Trên người không đau đớn, cũng không có cảm giác kỳ lạ nào không nên có, điều này chứng tỏ trong lúc cậu hôn mê, không ai làm gì cậu cả.
Phó Phong Ninh liếc nhìn bàn tay còn lại của Thẩm An đang rụt rè sờ lên sau gáy, anh kéo chiếc gối trên giường lót sau lưng cho cậu, giọng điệu không chút gợn sóng: “Đây là phòng tôi thuê ở khách sạn, phía sau là bác sĩ riêng và trợ lý của tôi. Miếng dán ngăn cách sau gáy cậu là do trợ lý Beta của tôi thay.”
Thẩm An thầm nghĩ: Nói một hồi, sao anh vẫn không nói anh là ai...
Cậu còn muốn hỏi cho rõ hơn, nhưng lại không dám. Bị ba người đồng thời nhìn chằm chằm khiến cậu bất an như ngồi trên đống lửa.
Nhất là cậu cảm thấy áp lực trên người Phó Phong Ninh quá lớn, chỉ vừa nhìn vào đôi mắt đen thẫm thâm sâu khó lường của anh một cái, cậu đã vội vàng lảng tránh ánh mắt: “Tôi... tôi nhớ ra anh rồi...”
Phó Phong Ninh gật đầu, không nhìn cậu nữa.
Anh cúi đầu xem đồng hồ, hỏi trợ lý: “Mấy giờ tiệc bắt đầu?”
“Đã hoãn đến 23 giờ rồi ạ. Ý anh là, anh vẫn muốn đi sao?”
“Đi.”
Nữ trợ lý nhìn Thẩm An, rồi lại nhìn Phó Phong Ninh, trong lòng cảm thấy khá buồn bực. Rõ ràng lúc bế người ta về thì cuống quýt cả lên, ngồi bên giường người ta suốt ba tiếng đồng hồ. Sao giờ người ta tỉnh rồi lại muốn đi ngay thế? Bá tổng nhà cô thích chơi trò lạt mềm buộc chặt ư?
Trợ lý không dám hó hé, chỉ chu đáo nói: “Vậy còn nửa tiếng nữa, tôi đi chuẩn bị cho anh.”
“Đi lấy một ly sữa nóng trước đã.”
“Vâng.”
Nữ trợ lý cẩn thận kiểm soát lực bước chân trên đôi giày cao gót mười phân, đẩy cửa bước ra ngoài không một tiếng động.
“Anh... anh có việc thì tôi không làm phiền nữa, tôi cũng... muốn về...” Thẩm An hiếm khi được ai chú ý, quan tâm, càng chưa từng tiếp xúc thân mật với nhân vật lớn có cả bác sĩ riêng và trợ lý như thế này.
Thêm vào đó cậu là người mắc chứng sợ xã hội cấp 10, không quen cách cư xử với người khác, cũng chẳng biết cảm ơn sao cho phải. Cậu chỉ sợ mang lại phiền phức cho người ta.
Phó Phong Ninh hờ hững đáp một tiếng “ừ”, rồi hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Còn nữa, cảm ơn anh... ừm... chuyện đó... bộ quần áo của anh bị tôi làm ướt, tôi... tôi sẽ đền cho anh... còn cả tiền thuốc ức chế, tiền truyền dịch... tôi, tôi sẽ trả... Xin lỗi, đã làm phiền anh rồi!”
Phó Phong Ninh ngả người ra sau, lười biếng dựa vào lưng ghế, nói với bác sĩ áo blouse trắng phía sau: “Anh rảnh không? Đi xuất hóa đơn đi.”
Miệng bác sĩ mím chặt như đang cố nhịn cười, anh ta gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc ra ngoài rồi khép cửa lại. Mãi cho đến khi đi đến cuối hành lang, anh ta mới không nhịn được mà cười phá lên ha hả.
Vừa hay nữ trợ lý từ thang máy bước ra: “Cười gì thế, cười gì thế, chia sẻ chút coi!”
Bác sĩ bụm mặt xua tay, thở hổn hển một lúc lâu mới bí hiểm hỏi trợ lý: “Người mà Phó tổng nhà các cô tìm kiếm bao năm nay, đích thị là cậu nhóc Omega này hả?”
Nữ trợ lý gật đầu lia lịa.
Bác sĩ xoa cằm: “Lần đầu tiên tôi thấy Phó tổng cao ngạo nhà các cô tốn công tốn sức bày mưu tính kế với một người đấy.”
“Nói sao?”