Cơ thể Thẩm An được bao bọc trong áo khoác của anh, chỉ để lộ cái cằm trắng ngần và đôi môi mỏng mím chặt, trông cậu thu lại chỉ còn một khối nhỏ xíu. Người đàn ông nhìn cậu, ánh mắt tối sầm lại vô cùng đáng sợ.
Thẩm An run lên bần bật như cái sàng. Vùng sau gáy mảnh khảnh vốn dĩ yếu ớt nay được bàn tay ấm nóng của người đàn ông bao phủ trọn vẹn. Bàn tay ấy như có dòng điện, nhẹ nhàng vuốt ve, xoa nắn cổ cậu khiến cơn khó chịu được xoa dịu đôi chút. Không biết là do sợ, hay do thoải mái, hay là vì sự xấu hổ sinh ra từ khao khát muốn nhiều hơn nữa mà nước mắt cứ trào ra từ đuôi mắt đỏ hoe của cậu.
“Ư... đừng chạm vào... xin anh...”
Thẩm An run mạnh, hương hoa dành dành từng đợt từng đợt ập tới ngợp trời, cậu cắn chặt khóe môi mình.
Trong cơn mơ màng, cậu cảm nhận được môi dưới bị ai đó cẩn thận tách ra, sau đó nhét một thứ gì đó mềm mại vào. Bằng chút ý thức ít ỏi còn sót lại, Thẩm An nhận ra đó là ngón tay của người đàn ông.
Cậu nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh ẩn chứa chút run rẩy nhẹ: “Ngoan, đừng sợ...”
Không biết có phải là ảo giác hay không, Thẩm An lại cảm thấy tấm lưng mình đang được vỗ về nhẹ nhàng. Cậu nảy sinh một ý nghĩ hoang đường rằng người đàn ông này đang bảo vệ mình: “Không sợ nữa, không ai có thể làm hại cậu nữa đâu.”
Mùi gỗ mun nồng nàn đã được cố tình tiết chế, bỗng chốc dịu dàng êm ái tựa như ai đó vừa đốt lên một nén hương an thần.
Ý chí của Thẩm An không khỏi buông lỏng, trong cơn mơ màng, cậu ngỡ như tìm lại được hơi ấm thuở còn nằm trong bụng mẹ. Cậu vô thức co người rúc sâu hơn vào l*иg ngực ấy, cứ thế dựa dẫm vào khoảng trời riêng được mở ra vì mình, rồi dần dần nằm yên tĩnh lặng.
Vốn vì nghĩ đến vài chuyện mà tâm phiền ý loạn nên Phó Phong Ninh mới xuống dưới đi dạo. Còn ba tiếng nữa dạ tiệc mới chính thức bắt đầu, anh chỉ định tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi, đi dọc theo con đường rợp bóng cây yên tĩnh bên ngoài khách sạn để hít thở không khí.
Không ngờ lại ở ngay nơi này, trong hoàn cảnh trớ trêu thế này, bất ngờ bắt gặp người mà mình đã cất công tìm kiếm suốt bao năm qua.
Cũng may là anh đã tới kịp, ngăn được những chuyện sắp xảy ra. Lỡ như anh không đến thì sao?
Ánh mắt Phó Phong Ninh dò xét từng tấc trên mặt Thẩm An. Cậu đang trong kỳ phát tình, cả người ướt sũng lại còn đang sốt cao. Cần cổ ngửa lên kia dường như yếu ớt đến mức chỉ cần nắm nhẹ một cái là gãy, cổ tay cũng mảnh khảnh đến độ anh tùy tiện bẻ một cái là đứt.
Sao lại mong manh đến thế...
Anh còn nhìn thấy nửa bên mặt Thẩm An sưng lên với vết hằn năm ngón tay đỏ ửng. Phó Phong Ninh rảnh một tay, lướt nhẹ qua vết hằn đó, yết hầu hơi chuyển động.
Ánh mắt anh lại quét qua con dao găm rơi trên mặt đất.
Anh nhặt nó lên, ướm thử trong lòng bàn tay rồi cất đi. Sự lạnh lẽo trong đáy mắt anh gần như hóa thành lưỡi dao sắc nhọn hữu hình.
Phó Phong Ninh cảm nhận được Thẩm An giãy giụa trong lòng mình, hệt như đang bị cơn ác mộng đáng sợ nào đó bủa vây.
Anh siết chặt vòng tay, chăm chú quan sát thấy môi Thẩm An mấp máy. Phó Phong Ninh cúi đầu, ghé sát tai xuống, nghe thấy tiếng cậu lí nhí cầu xin: “Muốn...”
“Muốn gì?”
“Thuốc ức chế...”
Giọng Phó Phong Ninh khàn đặc đến lạ: “Cậu đang bệnh, tốt nhất không nên tiêm thuốc ức chế. Tôi đánh dấu tạm thời cho cậu, được không?”
Nào ngờ Thẩm An phản ứng dữ dội, cậu lại bắt đầu run rẩy kịch liệt, vùng vẫy, giống như sợ hãi đến tột độ, sắp sụp đổ đến nơi, nước mắt cứ thế rơi lã chã như những hạt ngọc đứt dây: “Không đánh dấu, không đánh dấu... đừng đánh dấu... ư...”
Người trong lòng ban đầu chỉ thút thít khẽ khàng, nhưng sau đó ngay cả nhịp thở cũng trở nên rối loạn, chỉ trong chốc lát đã làm ướt đẫm một mảng áo của Phó Phong Ninh.
Phó Phong Ninh lấy khăn tay lau những giọt nước bên đuôi mắt ướŧ áŧ của cậu: “Được, không đánh dấu, đưa cậu đi tìm thuốc ức chế...”
Phó Phong Ninh không muốn chậm trễ, anh cố nén cơn giận trong đáy mắt, bế bổng Thẩm An lên kiểu công chúa. Anh liếc nhìn hai kẻ vẫn đang bò lê bò toài trên đất với vẻ chán ghét, tiếp đó dừng ánh mắt lại trên người tên đàn ông béo, từng bước từng bước ép sát gã, trầm giọng hỏi: “Mày tên gì?”
Tên đàn ông béo kia “á” lên một tiếng, dưới áp lực khủng khϊếp từ pheromone của Alpha cấp cao, gã không dám thở mạnh. Bị Phó Phong Ninh nhìn chằm chằm, trên người gã bỗng bốc lên mùi khai ngai ngái.
Phó Phong Ninh tặc lưỡi một cái, đế giày da bò Ý màu đen cao cấp dẫm lên những ngón tay đang chống xuống đất của tên béo, mặc cho gã kinh hoàng giãy giụa cầu xin, anh vẫn chậm rãi, từ từ nghiền nát từng ngón tay một.
Hệt như đang ép gã phải tận hưởng nỗi đau đớn kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay này.