Gã bóp chặt mặt Thẩm An: “Đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”
Thẩm An vốn đã đau đầu, nay bị pheromone kém chất lượng của gã kí©h thí©ɧ khiến dạ dày quặn thắt, cuộn trào như sóng dữ.
Đầu óc cậu quay cuồng, tai ù đi chẳng còn nghe rõ tên đàn ông đang nói gì, chỉ biết kẻ này rất xấu xa, giống hệt tên đàn ông đã từng định làm nhục cậu tám năm về trước, xấu xa y hệt như vậy...
Thẩm An run rẩy, bàn tay phải lần mò vào túi quần. Ở đó có một con dao gấp. Hành động luôn mang dao bên người của cậu đã bị bác sĩ tâm lý nhắc nhở sửa đổi rất nhiều lần, nhưng tiềm thức muốn bảo vệ bản thân thái quá đã ăn sâu vào tận xương tủy, vì vậy cậu chứng nào tật nấy.
Nỗi hận thù đã lâu không gặp lại dâng lên trong lòng Thẩm An, cảm xúc chán ghét thế giới tựa như dây leo siết chặt tim cậu. Thế giới này căn bản không đáng tin, cậu muốn cùng con lợn béo này xuống địa ngục.
Đúng lúc này, một hương gỗ nồng đậm xuyên qua tên đàn ông béo và Beta, từ cuối con ngõ ập tới như vũ bão không gì cản nổi, trong nháy mắt đánh tan mùi pheromone tanh tưởi và mùi rượu nồng nặc trong không khí.
Tên đàn ông béo ú hừ một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng, như thể bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy yết hầu, thân hình lảo đảo, khóe miệng rỉ máu, sau đó ngã “bịch” xuống đất co giật liên hồi.
Thẩm An rùng mình một cái, năm ngón tay rã rời dùng hết sức bình sinh nắm chặt cán dao.
Trong tầm nhìn mờ ảo, cậu thấy dưới màn đêm u tối có một bóng người cao lớn từ ngõ rẽ bước về phía họ.
Beta kia dường như cũng phải chịu một áp lực khổng lồ, hắn đau đớn rên lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng, hai đầu gối quỳ rạp xuống đất, hai tay chống đỡ cơ thể.
Pheromone gỗ mun không có ý định tấn công Thẩm An, cho nên cậu không phải chịu tổn thương trực tiếp nào.
Tuy nhiên, đây lại là dòng pheromone cấp S+ level max. Cho dù chủ nhân của nó không hề phát ra ý định tấn công, nhưng chỉ cần bước vào phạm vi bao phủ của luồng pheromone này, bất kỳ Omega nào cũng sẽ phải chịu đựng một cú sốc sinh lý như trời giáng.
Thẩm An bị luồng pheromone này kí©h thí©ɧ đến mức hai hàm răng va vào nhau cầm cập. Rõ ràng vừa rồi pheromone của Alpha kia còn khiến cậu buồn nôn muốn chết, thế nhưng hương gỗ mun này lại giống như một luồng oxy cứu mạng được bơm vào bầu không khí hỗn độn, giúp cậu duy trì sự sống.
Cậu vậy mà lại không cầm lòng nổi, vội vã hít lấy hít để từng ngụm lớn.
Đây là lần đầu tiên cơ thể cậu nảy sinh sự ỷ lại lớn đến thế đối với pheromone của một Alpha xa lạ, điều này khiến tâm lý của cậu cảm thấy xấu hổ tột cùng.
Hai mắt cậu khép hờ, nhìn người đàn ông đang bước tới với tư thế của kẻ bề trên. Gương mặt vốn tái nhợt của cậu dần hiện lên những vệt hồng bệnh tật, thậm chí cậu còn cảm nhận rõ ràng những biến đổi kỳ lạ đang diễn ra trong cơ thể mình.
Pheromone của Alpha cấp cao quá dễ dàng khơi dậy bản năng sùng bái kẻ mạnh nguyên thủy của Omega. Thẩm An không cách nào cưỡng lại thiên tính đã khắc sâu trong DNA ấy, cậu căng cứng người, cố gắng thực hiện sự phản kháng vô vọng. Tuyến thể sau gáy vừa nóng vừa ngứa, cậu ngửi thấy mùi hoa dành dành của chính mình đang trào dâng mất kiểm soát như sóng triều, yếu ớt hòa lẫn vào mùi gỗ mun bá đạo kia. Tựa như con thú nhỏ đang trong kỳ động dục cố gắng phô bày bản thân, đưa ra lời mời gọi dành cho kẻ thống trị tối cao.
Cậu khép chặt hai chân, cả người run rẩy không ngừng. Con dao găm vừa mới nắm chặt lập tức rơi xuống đất. Trong cơn xấu hổ, cậu vươn cánh tay trắng bệch trần trụi trong gió, yếu ớt quờ quạng trên mặt đất, cố gắng tìm lại chiếc áo khoác vừa bị giật tung.
Người đàn ông có vóc dáng cao lớn ngồi xổm xuống trước mặt cậu, chăm chú nhìn cậu không chớp mắt một lúc lâu, dường như đang xác nhận điều gì đó.
Cảm giác áp bức mạnh mẽ như có thực thể.
“Ư...” Thẩm An sợ hãi co người lùi lại phía sau.
Người đàn ông vươn tay nâng mặt cậu. Anh rất cao lớn, chỉ một bàn tay cũng có thể dễ dàng bao trọn nửa mặt Thẩm An, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua đuôi mắt ướŧ áŧ của cậu.
“Cậu tên Thẩm An?”
Thẩm An run rẩy: “Sao anh biết... tên tôi?”
Người đàn ông nắm bàn tay đang quờ quạng lung tung dưới đất của cậu, kéo cậu vào lòng. Khi chạm vào sơ mi ướt sũng, anh đưa tay sờ lên hàng cúc áo, dường như chợt nghĩ đến điều gì, giọng trầm xuống: “Quay đi chỗ khác.”
Câu nói không có chủ ngữ, nhưng lại khiến hai người sau lưng rùng mình, bất giác lập tức quay mặt đi trong tích tắc.
Người đàn ông đưa tay cởi bỏ sơ mi ướt đẫm của Thẩm An, hai tay cậu chống lên ngực anh giãy giụa.
“Đừng động đậy.” Người đàn ông như rất kiên nhẫn. Ngay khi cởi bỏ chiếc sơ mi, anh nhanh chóng trút bỏ chiếc áo khoác gió chất liệu mềm của mình và bọc kín người Thẩm An lại.