Chương 4

Ngón tay Phó Phong Ninh gõ nhẹ lên mặt bàn, hờ hững hỏi: “Cô nghệ sĩ họ Tô kia cũng ở đó?”

Trợ lý hiển nhiên đã điều tra, sàng lọc và tổng hợp thông tin đầy đủ, bèn khẳng định chắc nịch: “Có ạ.”

Nói xong, cô lại bổ sung một câu đầy tế nhị như hiểu thấu lòng người: “Nếu anh có hứng thú, tôi sẽ báo với bên tổ chức tiệc không cần cấm trợ lý nghệ sĩ đi cùng... khụ... còn nếu anh không hứng thú thì tôi sẽ từ chối giúp anh!”

Phó Phong Ninh dí tắt đầu thuốc lá vào gạt tàn: “Thông báo với bên tổ chức, tôi sẽ đến dự tiệc.”

Thẩm An lầm lũi bước đi trong mưa lớn, cậu cảm thấy cô độc và không nơi nương tựa.

Cậu biết mình đã bị bỏ rơi, cả người lạnh đến mức run cầm cập.

Vết tát trên má thỉnh thoảng lại truyền đến cơn đau rát dưới làn mưa. Điện thoại hết pin, không thể gọi xe về nhà, cậu chỉ còn cách cố gắng đi bộ ra khỏi khu Sa Hải.

May thay khi trời chập tối, mưa lớn cũng dần tạnh. Khoảng một tiếng sau, phía cuối đường chân trời hiện ra những tòa kiến trúc cổ kính san sát nhau.

Thẩm An gắng gượng cơ thể mệt mỏi, bước thấp bước cao rảo nhanh hơn. Lúc này màn đêm đã buông xuống, những tòa lầu cổ trập trùng kia cũng tối đen như mực. May là qua khỏi con hẻm này, đối diện chính là khu vực đèn đuốc sáng trưng, có những tòa cao ốc hiện đại chọc trời, giúp cậu cảm nhận được chút hơi người.

Cậu lảo đảo, cơ thể ngày càng nặng trĩu, cơn đau âm ỉ ở thái dương ngày càng dữ dội.

“Lạnh quá...” Cậu đi đến dưới một cái cổng chào trong ngõ, thực sự không bước nổi nữa, bèn ngồi phịch xuống dựa vào tảng đá kê chân cột, dùng chiếc áo khoác ướt sũng quấn chặt lấy mình. Làm vậy thế mà lại thấy dễ chịu hơn một chút, chỉ là vừa thả lỏng, toàn thân đã mềm nhũn, mơ màng sắp ngủ thϊếp đi.

Trong cơn mê man, cậu nghe thấy tiếng chai bia vỡ toang, kèm theo những lời chửi rủa thô tục:

“Mẹ kiếp, phim trường Sơn Hải là cái đách gì chứ! Dám không coi ông đây ra gì!”

“Thôi bỏ đi ông chủ, là do phim trường Sơn Hải không có cái phước đó!”

“Mày tưởng ông đây phải hạ mình chạy tới tham gia cái dạ tiệc của phim trường Sơn Hải chắc? Ông đây là nhắm vào tập đoàn Phó thị! Nếu là bình thường, cái phim trường này mở tiệc, ông có thèm nhìn tới! Chẳng phải vì Phó Phong Ninh, cái tượng phật lớn kia tự dưng không nói không rằng chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này sao, ông việc gì phải hạ mình nói khó với phim trường Sơn Hải? Cuối cùng lại bị từ chối không cho vào tiệc, bảo là quy mô công ty của ông chưa đạt chuẩn dạ tiệc?”

“Bớt giận bớt giận, phim trường Sơn Hải đúng là mắt chó coi người thấp!”

“Đậu má nó chứ! Ông đây là cho nó mặt mũi rồi! Một lũ ngu xuẩn!”

Năm mười tuổi Thẩm An từng bị đả kích nên cực kỳ nhạy cảm với tiếng người nói lớn, đặc biệt là loại oán giận bùng phát không kiêng nể thế này. Cậu nhíu mày, muốn đứng dậy bỏ đi nhưng chẳng còn chút sức lực nào, đành phải thở thật nhẹ, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.

Giọng nói đó ngày càng gần, tiếng bước chân cũng chậm lại, chỉ nghe tên đàn ông nóng nảy kia bỗng dừng bước, hít hít mũi thật mạnh trong không khí: “Mẹ kiếp! Sao ở đây lại có pheromone của Omega thế này?”

“Ông chủ, tôi không ngửi thấy.”

“Mày là Beta thì ngửi cái éo gì!”

“Vâng vâng, tôi tự vả miệng. Ơ? Ông chủ anh đi đâu thế, anh say rồi, để tôi đưa anh về phòng!”

“Ở đây chắc chắn có một Omega đang trốn! Chẳng lẽ có Omega nào hú hí ở đây phóng pheromone bừa bãi? Không đúng... không có mùi của Alpha... Chẳng lẽ là một Omega vô chủ đang lén lút phát tình một mình ở đây... Hề hề...”

“Ông chủ!”

“Tìm thấy rồi, đúng là một em Omega!”

Thẩm An nghe thấy tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt mình, tim cậu nhảy tót lên tận cổ họng. Cậu ngửi thấy một mùi nồng nặc khó chịu, ngay sau đó, chiếc áo khoác trên người bị ai đó thô bạo giật phăng ra.

Một bàn tay túm tóc cậu, cưỡng ép nâng mặt cậu lên.

Thẩm An nheo mắt, cố né tránh hơi thở của gã: “Tránh ra...”

Tên đàn ông béo giơ tay búng búng vào má Thẩm An, tỏ vẻ thỏa mãn với cảm giác mềm mại này, gã dụi mắt, khó tin hỏi Beta phía sau: “Ha ha, một đóa hoa dại, đang đợi ông ở đây sao?”

Gã bóp mặt Thẩm An, bắt cậu nhìn mình, phả ra hơi thở thô bỉ: “Nửa đêm không về nhà, ngủ ngoài phim trường... Cậu là diễn viên quần chúng hả? Chậc... đẹp thế này làm quần chúng phí của giời, ngủ với ông một đêm, ông nâng đỡ cậu...”

Beta phía sau ngó nghiêng dáo dác, cố sức kéo ông chủ mình dậy: “Ông chủ... đừng làm vậy... chúng ta mau về phòng thôi...”

Tên đàn ông hất phăng tay Beta ra, dí mũi vào tuyến thể của Thẩm An hít lấy hít để, ủi bung miếng dán ngăn cách đã mất độ dính sau gáy cậu, tiếp đó phóng pheromone của mình về phía cậu.

Thẩm An không nhịn được, nôn khan “ọe” một tiếng. Tên đàn ông lập tức nổi điên.