Chương 3

Thấy Tô Kiều Kiều lại định lôi cậu ra trút giận, cô ta vội giục: “Nhanh lên đi! Đoàn phim bên cạnh đã chuẩn bị xong hết rồi. Có người nhìn thấy xe của Phó tiên sinh đã đi vào phim trường, hình như là đang hướng về khu vực sa mạc của chúng ta để đỗ xe đấy! Tập đoàn Phó thị cũng có công ty điện ảnh, nghe nói cái phim trường Sơn Hải này là do anh ấy năm xưa hứng lên muốn chơi nên vung tiền đầu tư. Bám được vào cái cành cao này là có cả đống tài nguyên, chúng ta đang ở thế gần quan được ban lộc, đừng để kẻ khác cướp mất cơ hội!”

Tô Kiều Kiều cũng sốt ruột: “Tất nhiên là tôi biết chứ! Giày cao gót của tôi đang ở chỗ Thẩm An đây này!”

Thẩm An cúi người nhặt chiếc áo khoác dưới đất lên, cậu lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Khi đứng thẳng người dậy, một cơn choáng váng ập tới khiến trước mắt tối sầm lại vài giây, chẳng nhìn thấy gì nữa. Lúc Tô Kiều Kiều gọi đến tên mình, cậu chỉ biết ngơ ngác nhìn ả.

Đại diện Hàn Tuyên liếc nhìn Thẩm An, cau mày nói với Tô Kiều Kiều: “Tôi đã gọi điện cho Kim tiên sinh rồi, đối phương đang tức tốc chạy tới đây, lát nữa là đến thôi.”

Kim tiên sinh ở đây là Kim Tá Ân, ông chủ của bất động sản Đỉnh Thịnh, cũng là kim chủ của Tô Kiều Kiều. Sở dĩ Tô Kiều Kiều có thể trở thành nghệ sĩ dưới trướng Hàn Tuyên là nhờ Kim Tá Ân đã chi không ít lợi lộc cho Hàn Tuyên. Tiếc là Tô Kiều Kiều bất tài, nâng đỡ suốt ba năm trời mà vẫn không nổi lên được.

Tô Kiều Kiều im lặng nhíu mày nhìn Hàn Tuyên. Ả cho rằng tin tức Phó Phong Ninh đột nhiên ghé thăm phim trường lẽ ra phải do chính ả báo cho Kim Tá Ân mới phải.

Trên thương trường, thứ đáng giá nhất chính là thông tin.

Cứ nhìn vụ này mà xem, Phó Phong Ninh bất ngờ xuất hiện ở đây không báo trước, biết bao nhiêu người nghe tin đã rục rịch hành động và muốn đến lân la làm quen với anh. Phó Phong Ninh nắm trong tay nửa giang sơn tài nguyên của giới kinh doanh, cao sang quyền quý đến độ những người như bọn họ muốn gặp một lần còn khó hơn lên trời.

Bây giờ anh lại tự dâng đến cửa, ai lại chịu bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này?

Một tin tức giá trị như vậy là cơ hội tốt để Tô Kiều Kiều lập công trước mặt Kim Tá Ân, Hàn Tuyên xía vào làm gì không biết!

Tô Kiều Kiều và Hàn Tuyên leo lên xe chuyên dụng, nhưng lại chẳng thèm gọi Thẩm An.

Chiếc xe dần lăn bánh rời đi, Hàn Tuyên nhìn qua cửa kính mờ hơi nước, liếc nhìn bóng dáng gầy gò của Thẩm An rồi nói: “Cô không thích cậu ta thì cứ sa thải đi, công ty chúng ta trước giờ chưa có tiền lệ ngược đãi nhân viên.”

Tô Kiều Kiều làm như không nghe thấy.

Hàn Tuyên cười lạnh không thành tiếng. Cô ta biết thừa lý do Tô Kiều Kiều không ưa Thẩm An chẳng phải vì Thẩm An làm không tốt, mà là vì Tô Kiều Kiều đang ghen tị.

Kim chủ của Tô Kiều Kiều là Kim Tá Ân đã từng nhìn Thẩm An mà buông lời tán thưởng ngay trước mặt ả: “Trợ lý của cô, trông thật khiến người ta thương xót.”

Cùng lúc đó, trong phim trường Sơn Hải, tại phòng tổng thống tầng 21 của khách sạn Hilton.

Phó Phong Ninh quấn khăn tắm trắng, đẩy cửa bước ra từ phòng tắm mịt mù hơi nước.

Những ngón tay thon dài bên trái cầm khăn bông lau tóc qua loa, tay phải trượt mở điện thoại, gọi lại cho trợ lý.

“Phó tổng!”

“Tra được người đang ở đâu chưa?”

“Tra được rồi ạ! Cậu ấy hiện vẫn đang làm trợ lý riêng cho Tô Kiều Kiều, nghệ sĩ trực thuộc Khải Lạc.”

Phó Phong Ninh bật loa ngoài, đặt điện thoại lên mặt bàn. Anh cầm chiếc bật lửa Dunhill đen viền vàng cũng đang để trên đó, châm một điếu thuốc ngậm lên môi. Anh im lặng một lát, rít một hơi thuốc vào phổi, dường như đang nghiền ngẫm ý nghĩa của ba chữ “trợ lý riêng”.

Một lát sau anh mới nói: “Ừm. Bọn họ đang ở khu vực nào trong phim trường?”

“Khu Sa Hải, ngay gần khách sạn chúng ta, chỉ cách một con phố cổ mô phỏng thôi ạ.”

“Kiểm tra xem gần đây họ đang quay cái gì, liên hệ với người phụ trách. Cứ nói tôi có hứng thú đầu tư, bảo họ cử người đến gặp tôi trực tiếp. Yêu cầu cả ekip của Tô Kiều Kiều phải có mặt.”

“Phó tổng... bọn họ đã đến rồi ạ...”

“Chậc.”

“Phó tổng, người phụ trách phim trường Sơn Hải cứ gọi điện cho tôi mãi, nói rằng anh đến đây nghỉ dưỡng khiến họ vô cùng vinh hạnh. Họ đã tự ý mở tiệc linh đình, cầu xin anh nhất định phải nể mặt cho họ cơ hội đón gió tẩy trần! Tại tiệc tối còn có các nhà sản xuất lớn đang có mặt ở phim trường, tất cả đều đổ xô đến, lý do đưa ra là... ngưỡng mộ nhân cách và sức hút của anh, cũng như những thành tựu và tầm ảnh hưởng của anh trong ngành điện ảnh.”

Trợ lý nói đến đây thì không khỏi bật cười.

Thành tựu? Ông chủ của cô chẳng qua chỉ có vài khoản đầu tư trong ngành điện ảnh, đều là ném tiền chơi cho vui, lấy đâu ra cái gọi là thành tựu chứ.