Chỉ có Thẩm An mỏng manh tựa gốm sứ là được chứng kiến một mặt khác biệt của anh nhưng lại chẳng hề hay biết.
Thẩm An chỉ cảm thấy gần quá...
Ngồi quá gần đi...
Một chốc một lát còn đỡ, đằng này lại ngồi bên tay phải Phó Phong Ninh lâu như vậy, trong không gian kín mít thế này, ký ức gen về sự áp chế của Alpha cấp cao tựa như thú vương khiến cậu cảm thấy như đang bị bóp nghẹt cổ họng. Không lúc nào là cậu không cảm nhận được áp lực vô hình bao quanh Phó Phong Ninh, nỗi sợ theo bản năng đã che mờ khả năng phán đoán của cậu dành cho anh.
Mặc dù, không biết có phải là ảo giác hay không, cậu cảm thấy trong không khí đã có một luồng pheromone gỗ mun nhu hòa như đang vỗ về mình, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ so với áp lực tâm lý và sinh lý cậu đang chịu đựng lúc này.
“Phó... Phó tiên sinh...”
“Sao?”
“Có thể mở cửa sổ... tôi... tôi hơi...” Hơi khó thở.
Nhưng cậu không dám nói thật, sợ Phó Phong Ninh thấy mình lắm chuyện, lại sợ anh thấy mình phiền phức, vô dụng, càng sợ mạo phạm đến anh. Cậu đành phải bịa ra một lời nói dối: “Tôi hơi say xe...”
Cửa sổ xe được hạ xuống một chút.
Phó Phong Ninh lơ đãng liếc nhìn gương mặt ửng đỏ bệnh tật của cậu: “Trong cái túi phía sau cậu đựng gì thế?”
Cổ họng Thẩm An khô khốc. Nếu không phải cực chẳng đã, cậu cũng không dám đưa ra yêu cầu với một Alpha cấp cao. Cậu đã lấy hết dũng khí, chuẩn bị tinh thần bị từ chối, nhưng Phó Phong Ninh lại chiều ý cậu, khiến cậu cảm kích một chút.
Lúc này không khí bên ngoài tràn vào, không gian kín mít được thông với thế giới bên ngoài, cậu nhích người về phía cửa sổ, cố gắng hít thở luồng oxy mới mẻ: “Là... quần áo ạ...”
Phó Phong Ninh bỗng trò chuyện với cậu, sự chú ý của Thẩm An lập tức bị dời đi, cậu vô thức thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng thoải mái hơn một chút: “Quần áo mới cha bảo mẹ mua cho tôi ạ.”
Khi chiếc Maybach tiến vào một trang viên, tầm mắt Thẩm An lập tức bị thu hút bởi phong cảnh tĩnh lặng yên bình dọc đường đi.
Bên bờ hồ nước xanh thẳm, Thẩm An nhìn thấy một ông cụ đang gảy đàn guitar, sau lưng ông là hai con chó mõm dài và một đàn cừu trắng muốt.
Ánh mặt trời chiếu xuống mặt hồ lấp lánh, ông cụ, bầy chó và đàn cừu đều đang lười biếng tắm nắng.
Trong lòng Thẩm An bỗng xao động, cậu quay sang nhìn Phó Phong Ninh, ngón tay và miệng đồng thời cử động, nhưng rất nhanh lại ngậm miệng.
Phó Phong Ninh: “Muốn nói gì sao?”
Thẩm An giật mình, lại quay sang nhìn anh: “Sao anh biết... vừa nãy tôi muốn nói chuyện...”
Rõ ràng Phó Phong Ninh đang lái xe, chẳng hề nhìn cậu lấy một cái, lẽ nào anh có thuật đọc tâm sao?
Phó Phong Ninh mỉm cười, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con chia sẻ đồ chơi với mình: “Hửm? Trùng hợp vậy sao. Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, không ngờ lại hỏi trúng tim đen rồi. Vậy cậu muốn nói gì với tôi nào?”
Nhân lúc Phó Phong Ninh đang nhìn đường, gan Thẩm An to hơn một chút, nhìn anh thêm vài lần, nói nhỏ: “Bên ngoài, nước hồ rất đẹp, còn có... ông cụ và mấy con vật nữa...”
“Cậu rất giỏi quan sát đấy.”
Thẩm An cảm thấy mình bỗng được công nhận, rõ ràng cậu chẳng làm gì cả, chỉ... chỉ nói một câu về những gì mắt thấy tai nghe.
Hóa ra, cậu cũng có ưu điểm như vậy sao?
Thẩm An ngại ngùng mỉm cười, khóe miệng cong lên. Cậu rất muốn tiếp tục chủ đề này với Phó Phong Ninh, nhưng cái đầu ngốc nghếch lại bắt đầu căng thẳng trống rỗng.
Cũng may giọng nói của Phó Phong Ninh lại vang lên: “Vậy cậu thích nước hồ? Ông cụ? Hay là đàn cừu nhỏ?”
Thẩm An cố gắng suy nghĩ, muốn chọn một cái cho thật công bằng, cuối cùng cậu lí nhí đáp: “Nếu cậu thích tất cả... thì có được không ạ...”
“Được chứ. Ngày nào họ cũng ở đây cả, nếu thích thì ngày nào cậu cũng có thể qua đó chơi.”
“Thật vậy sao!”
“Đương nhiên.”
“Ở đây, cách... nhà, có xa không ạ?”
“Thẩm An, đây chính là nhà mới của cậu, bao gồm cả hồ nước kia, cả những tán cây râm mát và bãi cỏ xanh phía xa nữa.”
“Anh nói gì cơ... chỗ này đều là... đây... cái hồ kia... cái này...”
Trong lúc nói chuyện, chiếc xe đã dừng lại trước một căn biệt thự siêu khủng cao ba tầng.
Biệt thự nằm giữa những bụi cây và biển hoa rực rỡ. Trước cửa là hai cây ngô đồng vừa to vừa cao, thi thoảng lại thả rơi vài chiếc lá. Cách biệt thự không xa còn có một hồ bơi nước xanh biếc được bao quanh bởi hàng rào trắng thấp bé.
Lập tức có hai người bước ra nghênh đón. Một người mặc âu phục xanh, đeo găng tay trắng, tiến lên gọi một tiếng “Phó tổng”, Phó Phong Ninh gật đầu với y: “Đồ trong cốp và ghế sau, sai người đưa đến phòng tôi trước, sau đó lái xe vào gara.”
“Vâng.”