Chương 18

Phó Phong Ninh lái xe cực chậm, nhiệt độ trong xe cũng được điều chỉnh ở mức dễ chịu nhất. Không biết anh có cố ý hay không, nhưng sau khi ngồi xe được khoảng mười lăm, hai mươi phút, Thẩm An ngửi thấy pheromone hương gỗ mun đặc trưng của Phó Phong Ninh.

Mùi hương lúc có lúc không, thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng lại dịu dàng hơn bất cứ lần nào cậu từng ngửi thấy trước đây.

Khoảng một tiếng sau, dưới sự vỗ về hữu ý hay vô tình của luồng pheromone ấy, cậu thế mà lại dựa vào góc kẹt giữa ghế và cửa xe ngủ thϊếp đi.

Phó Phong Ninh chỉnh nhiệt độ cao lên một chút, cho đến khi xe chạy vào con ngõ nhỏ nơi Thẩm An thuê trọ.

Phó Phong Ninh không gọi cậu dậy. Anh đỗ xe bên lề đường, không tắt máy, ngắm nhìn Thẩm An qua kính chiếu hậu. Ánh mắt anh dò xét từng tấc trên gương mặt gầy gò của cậu, màu mắt vốn đã thâm trầm nay lại càng thêm tối sẫm khó lường.

Mãi cho đến khi Thẩm An không biết vì sao bất thình lình giật mình tỉnh giấc, Phó Phong Ninh thấy cậu dường như run lên một cái, hoảng hốt ngồi dậy.

Lúc này anh mới dời ánh nhìn dây dưa kia đi.

Thẩm An hơi hoảng: “Đến rồi ạ... Vừa nãy tôi ngủ quên sao...”

Phó Phong Ninh tắt máy: “Không sao, cũng vừa mới tới.”

Anh xuống xe, vòng ra ghế sau, gõ nhẹ hai cái lên cửa kính rồi mới mở cửa, tay phải che mép trần xe: “Đi thôi.”

Thẩm An nhìn bóng người cao lớn đang bao trùm lấy mình, ở khoảng cách gần lại ngửi thấy mùi gỗ mun quen thuộc. Vốn dĩ trong lòng cậu rất sợ khi phải ở riêng với anh, nhưng tiềm thức lại mách bảo rằng hương gỗ mun này sẽ không làm hại cậu.

Thẩm An vừa xuống xe, chiếc áo khoác màu xám chì của Phó Phong Ninh đã trùm lên vai cậu.

Trên đỉnh đầu truyền xuống giọng nói không chút cảm xúc của anh: “Vừa ngủ dậy, khoác vào đi. cậu đi trước dẫn đường.”

“Anh... anh cũng lên cùng tôi sao...”

Phó Phong Ninh hỏi lại một câu mang tính tượng trưng: “Tôi không được lên ư?”

Thẩm An luống cuống tay chân một hồi, mò mẫm tìm được túi áo khoác, đút hai tay vào trong: “Phòng... rất nhỏ, rất lộn xộn...”

Cậu cảm thấy Phó Phong Ninh đứng ở nơi như vậy thật sự không phù hợp chút nào.

Phó Phong Ninh mỉm cười, giọng nói ôn hòa: “Dù sao tôi cũng là Alpha trên danh nghĩa của cậu rồi, chẳng lẽ ngay cả tư cách vào căn phòng nhỏ của cậu ngồi một chút cũng không có sao?”

Anh to lớn chừng ấy đứng trước mặt Thẩm An, cứ như một con hổ đang nhìn chằm chằm vào con mồi nhỏ bé, nhưng trong lời nói lại toát ra chút cảm xúc vô tội và bất đắc dĩ.

Thẩm An đành phải kiên trì, móng tay cào nhẹ lớp vải lót trong túi áo: “Vâng... được ạ...”

Căn phòng trọ rộng chưa đến mười lăm mét vuông, bếp, phòng ngủ và nhà vệ sinh gần như chen chúc với nhau.

Tuy nhiên, mọi ngóc ngách đều được sắp xếp và dọn dẹp rất có tâm, ngoại trừ việc mấy ngày không có người ở nên hơi bám bụi, còn lại đều có thể gọi là ngăn nắp.

Thẩm An khom lưng phủi bụi trên sofa, lại lấy khăn ướt lau bàn, cúi đầu đỏ mặt: “Phó tiên sinh... Anh... anh ngồi đợi một lát, tôi sẽ nhanh thôi... đồ đạc cũng không nhiều...”

Nói xong, cậu lại luống cuống tay chân đi lấy ấm trà và cốc dùng một lần.

Cổ tay bỗng bị Phó Phong Ninh nắm lấy. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên từ trên đỉnh đầu, nghe thì có vẻ dịu dàng nhưng lại khiến Thẩm An bất giác rùng mình một cái: “Đừng hoảng, cậu cứ đi thu dọn đi, tôi tự làm được.”

Thẩm An gần như là chạy trốn khỏi tay anh.

Phó Phong Ninh ngửi thấy pheromone hoa dành dành lại bắt đầu tỏa ra trong không khí, anh vê nhẹ ngón tay như đang dư vị lại cảm giác vừa rồi, khóe môi nhếch nhẹ: “Cậu có thể thử tập làm quen với việc để tôi đợi cậu. Chờ đợi Omega của mình là trách nhiệm của mỗi Alpha, bất kể Alpha đó có bận rộn đến đâu thì đây cũng là điều anh ta nên làm. Cho nên, không cần phải ngại.”

Tim Thẩm An đập thình thịch, luồng pheromone vừa mới thu lại được một chút nay lại ồ ạt tràn ra ngay tức khắc.

Cậu là người phản ứng chậm chạp, đứng trước sự việc đôi khi không kịp nảy số. Ví dụ như bây giờ, trong lòng cậu chấn động mạnh vì câu nói ấy, muốn nắm bắt điều gì đó nhưng đầu óc lại hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết đỏ mặt gật đầu. Cũng không biết Phó Phong Ninh có nhìn thấy hay không.

Thực ra, hành động hễ cứ căng thẳng là tỏa pheromone lung tung của Thẩm An rất nguy hiểm.

Nếu không phải là một Alpha đã qua huấn luyện nghiêm ngặt, khi đối mặt với pheromone ở cự ly gần như vậy chắc chắn sẽ nảy sinh phản ứng.

Mặc dù anh đã được huấn luyện kỹ càng, hoàn toàn giữ tâm thế thanh tịnh ít ham muốn với các Omega khác.

Nhưng nếu là của Thẩm An thì lại là chuyện khác.

Phó Phong Ninh ngồi xuống sofa, đôi mắt thâm trầm quan sát Thẩm An. Anh phải kiềm chế lắm mới nén được ý định cố tình bắt nạt cậu.