Cứ như vậy, Thẩm An mơ màng trải qua một tuần lễ. Vào một buổi chiều, Tɧẩʍ ɖυ đến gõ cửa: “Cha đây.”
Thẩm An mở cửa, tay vẫn cầm điện thoại chơi, không thèm nhìn ông ta.
Tɧẩʍ ɖυ im lặng một lát rồi nói: “Tối nay thu dọn đồ đạc cho đàng hoàng, vừa nhận được điện thoại từ Phó Phong Ninh, mười một giờ trưa mai, đối phương sẽ đến đón mày.”
Thẩm An dán mắt vào điện thoại, khẽ “ừm” một tiếng lí nhí trong cổ họng.
Tɧẩʍ ɖυ nhíu mày, bước tới giật phắt chiếc điện thoại khỏi tay cậu.
Ông ta phát hiện Thẩm An chẳng hề nhắn tin hay chơi game, thay vào đó chỉ đơn thuần là quẹt quẹt màn hình, đúng nghĩa là “nghịch điện thoại” cho có lệ.
Lời mắng mỏ đã chực trào ra đến miệng, Tɧẩʍ ɖυ nén lại, quay sang chấn chỉnh thái độ không đúng mực của cậu: “Sau này về nhà họ Phó, tuyệt đối không được cắm mặt vào điện thoại trước mặt Phó Phong Ninh, biết chưa? Khi người khác nói chuyện với mình, mày phải nhìn thẳng vào người ta. Ví dụ như bây giờ tao đang nói mà mày lại nghịch điện thoại, như vậy là vô cùng bất lịch sự.”
Thẩm An vội vàng ngồi ngay ngắn lại, ngẩng đầu nhìn Tɧẩʍ ɖυ chăm chú.
Tɧẩʍ ɖυ nhìn thấy khóe mắt đỏ hoe của cậu, khóe miệng bỗng trĩu xuống, giọng đanh lại: “Mày lại làm sao nữa! Ngày mai Phó Phong Ninh đến rồi, nếu mày dám tỏ ra nửa điểm không tình nguyện, tao đánh gãy chân!”
Thẩm An siết chặt ngón tay, móng tay bấm sâu vào da thịt: “Nhưng con vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Con không biết về nhà họ Phó rồi mình sẽ phải đối mặt với những gì, cần phải làm những gì, con cũng không biết nhà họ Phó sẽ đối xử với con ra sao... Nếu chỉ là để xoa dịu kỳ mẫn cảm của Phó tiên sinh, thì pheromone hoa dành dành của con cũng chẳng có gì đặc biệt. Con sợ Cục Quản lý Thông tin ghép đôi nhầm người, lỡ như con vô dụng với anh ấy thì họ sẽ xử lý con thế nào... Còn nếu có tác dụng, Phó tiên sinh cần con trong bao lâu cũng chẳng ai nói cho con biết... Con đến nhà anh ấy với thân phận gì, là nhân viên như bác sĩ riêng sao ạ...”
Tɧẩʍ ɖυ tức đến mức châm một điếu thuốc. Ông ta ngồi xuống cạnh Thẩm An, liếc nhìn cậu vài cái rồi cố nén tính nóng nảy, giải thích qua loa: “Mày hỏi lắm thế làm gì? Nghĩ nhiều chỉ tổ đau đầu! Mày chỉ cần biết, nhờ cái pheromone hoa dành dành trúng số độc đắc của mày mà Phó Phong Ninh đã cho nhà họ Thẩm những lợi ích đủ để tao và anh mày trả hết nợ nần, lấp đầy lỗ hổng công ty! Và mày cũng chẳng phải nhân viên nhân viếc gì sất, trên hợp đồng, thân phận của mày là vợ nó.”
Tɧẩʍ ɖυ gạt tàn thuốc, nói tiếp: “Nhưng mày cũng đừng có ảo tưởng nó coi mày là vợ thật. Nhà mình cũng chuẩn bị tâm lý sau này Phó Phong Ninh có chính thất sẽ hủy hôn rồi, nhưng mày đừng lo, lúc đó lại có thêm một khoản bồi thường lớn. Có cái danh phận này, mày ở nhà họ Phó cứ ngoan ngoãn, hiểu chuyện một chút thì chắc cũng chẳng ai làm khó mày. Hơn nữa cơm bưng nước rót đầy đủ, không phải quá tốt sao.”
Bình thường Tɧẩʍ ɖυ hiếm khi nói chuyện nhiều với Thẩm An như vậy. Để trấn an cậu, ông ta đã nói hết phần của cả một năm chỉ trong một đêm, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy đầu Thẩm An chậm chạp, tiếp thu có hạn nên đành bực bội bỏ cuộc.
Hôm sau Phó Phong Ninh sẽ đến, Tɧẩʍ ɖυ lo lắng cả đêm không ngủ, chỉ sợ lúc người ta đến đón, Thẩm An lại giở chứng, thái độ không tốt hoặc lỡ lời làm hỏng mất mối “hôn sự” này.
Ngày hôm sau khi Phó Phong Ninh đến, phòng khách nhà họ Thẩm đã chật kín người. Trừ Tɧẩʍ ɖυyệt đang phải theo Kim Tá Ân chạy vạy ngược xuôi không về kịp, thì những người khác trong nhà họ Thẩm đều có mặt đông đủ.
Thẩm An ngồi co ro ở một góc sofa, bên cạnh là mẹ Thẩm.
Còn đối diện bên kia chiếc bàn đá cẩm thạch, Phó Phong Ninh đang ngồi đó. Tɧẩʍ ɖυ và Thẩm Bình không dám ngồi quá gần anh, chừa ra một khoảng trống đủ cho một người ngồi.
Phó Phong Ninh ngồi nghe Tɧẩʍ ɖυ báo cáo như nhân viên cấp dưới, giọng điệu có phần căng thẳng kể lể rằng đã “phân tích kỹ càng” nội dung thỏa thuận cho Thẩm An hiểu rõ.
Thẩm An cúi đầu nhìn mặt bàn đá cẩm thạch, trong lòng thầm nghĩ: Không hề có...
Nghe xong, Phó Phong Ninh quay sang hỏi Thẩm An: “Cạu còn chỗ nào chưa rõ về bản thỏa thuận không?”
Thẩm An dè dặt liếc nhìn Tɧẩʍ ɖυ, sau khi bị ông ta trừng mắt, cậu lại cụp mắt nhìn xuống mặt bàn: “Ừm... không ạ...”
Những cử chỉ nhỏ này của Tɧẩʍ ɖυ làm sao qua mắt được khả năng quan sát nhạy bén của Phó Phong Ninh. Anh đã cho người điều tra Thẩm An, tự nhiên cũng biết rõ tình cảnh của cậu tại nhà họ Thẩm.
Phó Phong Ninh nhìn Thẩm An bằng ánh mắt nhu hòa. Cậu ngồi đó ngoan ngoãn, không dám nói năng, cũng chẳng dám hỏi han gì.
Nhưng chính trong sự im lặng vô thanh ấy, Phó Phong Ninh lại nhìn thấu được nỗi tủi thân to lớn mà cậu đang phải một mình gánh chịu.