Một cơn mưa rào bất chợt ập đến, vây hãm Thẩm An cùng người bạn đồng nghiệp tại khu vực sa mạc mô phỏng của phim trường Sơn Hải.
Toàn thân Thẩm An ướt sũng, thế nhưng cậu vẫn ôm khư khư hộp giày đen trong lòng để che chắn, chẳng bao lâu sau đã bắt đầu hắt xì liên tục.
Đứng bên cạnh cậu là Điền Duyệt, cũng là trợ lý cho một ngôi sao tuyến 18 flop y như cậu. Thấy vậy, Điền Duyệt cởϊ áσ khoác ra trùm lên đầu Thẩm An.
Thẩm An giật mình trước hành động của y, hàng mi run rẩy, vừa đội chiếc áo khoác vừa bất an nói: “Anh cũng đang dầm mưa mà...”
Điền Duyệt vuốt nước mưa trên mặt: “Mùa đông tôi còn xuống sông bơi được, chút mưa này đã là gì. Cậu mà không cần thì cứ vứt xuống đất.”
Thẩm An nắm vạt áo, ngẩng đầu liếc nhìn Điền Duyệt: “Cảm ơn anh...”
Điền Duyệt cúi đầu cười hì hì. Y cảm thấy Thẩm An gầy quá, cứ như thể lâu lắm rồi không được ăn bữa nào cho no, nhưng xương cốt lại cân đối, gương mặt sinh ra đã quyến rũ, đôi mắt nai lúc nào cũng chực trào nước như có sương mù, khiến một người cùng là Omega như y cũng nảy sinh cảm giác muốn che chở: “Thẩm An, cậu có Alpha chưa?”
“Chưa.”
“Khi nào rảnh tôi giới thiệu cho cậu một Alpha có tiền. Có Alpha rồi thì không cần vất vả thế này nữa. Omega có ngoại hình hút mắt như cậu rất được giá trên thị trường, đó là vốn liếng của cậu. Nếu cậu tin tôi, tôi sẽ dẫn dắt cậu kiếm cơm bằng tuổi xuân, đảm bảo cậu sống sung sướиɠ nhẹ nhàng.”
Thẩm An cúi gằm mặt xuống: “Tôi thấy... có công việc để làm, là tốt rồi...”
Hai người đang nói chuyện thì một chiếc Maybach lao vυ"t tới từ cuối tầm nhìn.
Xuyên qua ánh sáng mờ ảo dưới màn mưa, ánh mắt Điền Duyệt vô tình lướt qua biển số xe, đồng tử lập tức co lại. Miệng y buột ra hai chữ “vãi chưởng”, tiếp đó kéo phắt Thẩm An dạt sang bên đường.
Mãi cho đến khi chiếc Maybach tung nước chạy đi xa, Điền Duyệt vẫn còn nắm chặt cánh tay Thẩm An, bộ dạng như vừa mới thoát khỏi miệng thú dữ, một lúc lâu sau mới vỗ ngực hoàn hồn: “Dọa chết tôi rồi... Maybach biển số liền của thủ đô... sao lại chạy đến chỗ này!”
“Chiếc xe này có lai lịch lớn lắm sao?” Thẩm An nhận ra Điền Duyệt đang căng thẳng.
“Ơ... Cậu không biết đó là xe của ai à!”
“Của ai?”
Điền Duyệt nhìn Thẩm An như nhìn thấy người ngoài hành tinh. Xe thì xuất hiện nhan nhản trên tin tức quốc tế, người thì nổi tiếng khắp giới kinh doanh ai ai cũng biết, vậy mà lại có người không biết?
Thẩm An không xem TV bao giờ à?
“Tổng giám đốc tập đoàn Phó thị, Phó Phong Ninh.” Điền Duyệt hạ thấp giọng, cố tình tạo bầu không khí kinh dị trong mưa, giọng điệu hệt như mấy ông cụ đầu làng lôi chuyện quái vật ra dọa con nít.
Thẩm An chợt nhớ ra, cha và anh trai cậu từng thức trắng bao nhiêu đêm để rà soát lại lý do đơn xin hợp tác gửi cho công ty game thuộc tập đoàn Phó thị bị từ chối. Tiếc là phân tích N lần, sửa đổi nộp lại N lần thì vẫn bị từ chối N lần.
Thẩm An gật đầu, thầm nghĩ: Làm việc với công ty con của Phó thị đã khó khăn như vậy, xem ra tập đoàn Phó thị này thực sự rất lợi hại.
Một cơn gió thổi qua, Thẩm An rụt cổ lại.
Điền Duyệt nhìn thấy phản ứng nằm trong dự đoán, nhếch mép cười: “Sợ rồi hả?”
“Không phải.”
“Thế cậu rụt cổ làm gì!”
“Gió thổi thôi ạ...”
Thẩm An cúi đầu, một lọn tóc thò ra ngoài chiếc áo khoác bị gió thổi vểnh lên, nhìn dáng vẻ cực kỳ dễ bị bắt nạt.
Điền Duyệt không kìm được nói nhiều hơn: “Đúng là nghé mới sinh không sợ hổ, cậu có biết vừa rồi nếu tôi không kéo cậu lại, cậu mà cản đường hắn thì sẽ thế nào không?”
Thẩm An lắc đầu.
“Trước đây từng có một hot boy mạng là Omega lắm mưu nhiều kế, tự cho mình có gia thế tốt ngoại hình đẹp, vì muốn kiếm chút fame mà dám đánh chủ ý lên người Phó Phong Ninh. Cậu ta livestream cảnh “ăn vạ” Phó Phong Ninh, trước khi live còn rầm rộ quảng bá, nói là muốn liều một phen, xe đạp biến thành xe máy, đâm một phát, đâm ra căn biệt thự view biển.”
“Sau đó thì sao...”
“Sau đó Phó Phong Ninh không cho tài xế phanh lại, cứ thế tông thẳng vào. Suýt chút nữa thì xảy ra án mạng. Khi ấy dư luận đều nói Phó Phong Ninh tâm địa độc ác tàn nhẫn. Cậu hot boy mạng kia là streamer nhảy, giờ chân bị què rồi, sau này sống sao nổi?”
“Đâm... đâm thật ạ?”
“Chứ còn sao nữa?”