An Cùng là bệnh viện tư nhân cao cấp nhất toàn cầu hiện nay, với đội ngũ y tế hàng đầu, môi trường đỉnh cao và dịch vụ y tế cá nhân hóa, thiết bị và kỹ thuật y tế tiên tiến nhất, cùng với mức giá đắt đỏ nhất.
Phương Thời Miễn cho dù không hiểu rõ về những bệnh viện này, nhưng cũng đã từng nghe qua An Cùng, nơi đã cứu chữa cho rất nhiều người nổi tiếng và giàu có, danh tiếng rất lớn.
"Chỉ là cảm cúm sốt thông thường thôi, em không muốn đi." Phương Thời Miễn cúi đầu, nép vào cửa xe. Vào mùa thu đông, trên người cậu chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng màu đen, nhãn hiệu trên áo đã bị giặt đến sờn rách không còn nguyên vẹn, kích cỡ cũng hoàn toàn không vừa người, mặc vào có chút rộng thùng thình, càng làm nổi bật lên thân hình nhỏ gầy của cậu.
Cổ áo khoác không kéo hết lên trên, để lộ ra một đoạn cổ trắng sứ tinh tế, trên cổ còn có một sợi dây mảnh màu đen như ẩn như hiện, không biết treo món đồ trang sức gì, tầm mắt của Chúc Trạch bị chiếc áo thun cổ tròn màu trắng bên trong áo khoác che khuất.
"Tiểu Miễn, hôm nay là không muốn gặp anh, hay là không muốn người khác biết chúng ta quen nhau?" Chúc Trạch ngồi vào bên cạnh Phương Thời Miễn, lấy một chai nước từ bên cạnh vặn lỏng nắp rồi đưa cho cậu: "Uống nước đi."
Cảnh vật ngoài cửa sổ xe vụt qua nhanh chóng, chiếc xe thông suốt đi lên đường cao tốc phía bắc thành phố.
Phương Thời Miễn ngước mắt nhìn Chúc Trạch, trong lòng chợt nhói đau, sau đó lại nhìn thấy niềm vui sướиɠ tìm lại được của cải đã mất không thể che giấu trong mắt người đàn ông, sau một tiếng thở dài không thành tiếng, cậu nhận lấy chai nước trong tay Chúc Trạch, thấp giọng nói: "Cảm ơn anh Chúc."
"Lúc trước em xóa sạch phương thức liên lạc của mọi người, anh từ nước ngoài về liền không tìm thấy em nữa... Tiểu Miễn, nghe chú Phương nói, em không tham gia kỳ thi đại học có phải là thật không?"
Phương Thời Miễn cúi đầu không trả lời, ngón tay vô thức cào vào dòng chữ trên thân chai, phát ra những tiếng động nhỏ vụn.
Nhìn thấy những điều này, Chúc Trạch còn có gì không hiểu nữa chứ. Anh cúi người ôm Phương Thời Miễn một cái, ôm rất chặt, hơi thở ấm áp lướt qua sau tai và gò má cậu: "Được rồi, anh không hỏi em nữa, đừng suy nghĩ nữa."
Thân thể Phương Thời Miễn cứng đờ trong giây lát, cậu đã rất lâu rồi không có tiếp xúc thân mật như vậy với người khác.
Không quen, thực sự không quen.
Giống như một ngọn cỏ vốn sinh trưởng trong góc tối ẩm ướt bị kéo ra phơi nắng trên đường nhựa, không tìm thấy chỗ dựa, không cắm rễ được, còn phải sợ hãi dòng xe cộ vun vυ"t chạy qua sẽ nghiền nát mình thành bùn đất.