Chương 7

Chúc Trạch lạnh nhạt đánh giá Từ Long một cái, rồi mới nhìn về phía Giám đốc Dương, khẽ gật đầu, để lại một tấm danh thϊếp cho ông ta: "Sau này Thời Miễn có chuyện gì đều có thể liên hệ với tôi."

Giám đốc Dương mừng rỡ như được sủng ái mà nhận lấy, ánh mắt lướt qua hai người, khi dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của Phương Thời Miễn thì hơi khựng lại, trong lòng tức khắc đã có suy đoán.

Chúc Trạch sắc mặt bình tĩnh, đưa tay giúp Phương Thời Miễn cởi chiếc áo khoác cũ kia ra, thật sự giống như một người anh cả nắm lấy tay Phương Thời Miễn đi ra ngoài phòng điều khiển.

Minh Kha theo sau cùng đi ra ngoài, lịch sự từ chối lời tiễn đưa nhiệt tình của nhóm giám đốc.

Xe của Chúc Trạch đỗ ngay ở chỗ trống bên ngoài lối đi của phòng điều khiển. Tài xế nhìn thấy Chúc Trạch đi tới liền lái xe ra khỏi chỗ đỗ, mở cửa sau xe, giúp đỡ đưa Phương Thời Miễn đang sốt đến mặt mày đỏ bừng vào trong xe. Đợi đến khi Chúc Trạch cũng chuẩn bị từ phía bên kia lên xe thì Minh Kha duỗi tay ngăn lại một chút.

Tay Chúc Trạch đặt trên cửa xe, dừng lại nhìn Minh Kha, giọng nói bình tĩnh: "Xe của Hoắc tổng tôi sẽ xử lý, đợi tôi tìm được Hạ Diệu sẽ dẫn nó đến cửa nhận lỗi."

"Không." Minh Kha cười một cách công thức hóa: "Ý của Hoắc tổng là sau này đừng để cậu Hạ xuất hiện ở tập đoàn Hằng Thế nữa. Nếu lần sau lại xảy ra sự việc ác ý như thế này, sẽ trực tiếp áp dụng biện pháp pháp luật."

Sắc mặt Chúc Trạch lạnh lùng, trong lòng đại khái cũng hiểu rõ lần này Hạ Diệu đã chạm đến giới hạn của Hoắc Trọng Sơn, hơn phân nửa cũng là muốn mượn cơ hội này để cảnh cáo hắn.

Nhưng cũng không sao cả, Chúc Trạch cũng không để trong lòng, đóng cửa xe rồi nghênh ngang rời đi.

Chúc Trạch vừa lên xe liền bắt đầu liên hệ với bệnh viện.

Phương Thời Miễn gò bó ngồi trong xe, cậu không thích bất kỳ tình huống đột xuất nào xảy ra trong cuộc sống quy củ của mình, nhưng người mang đến tình huống này lại là Chúc Trạch, người đã từng mang lại cho cậu sự ấm áp trong suốt thời thơ ấu và thiếu niên, cậu không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với anh.

Hóa ra trốn dưới lòng đất cũng sẽ gặp được người quen, không biết có phải ông trời lại đang trêu cợt cậu hay không. Phương Thời Miễn kéo tay áo khoác xuống một chút, cố gắng làm cho giọng nói của mình có vẻ nhẹ nhàng: "Anh Chúc, em xuống ở đây được rồi, bên cạnh là bệnh viện Nhị Trung."

Tài xế liếc nhìn Chúc Trạch vừa kết thúc cuộc trò chuyện qua kính chiếu hậu, chỉ thấy anh rất không khách khí mà gõ nhẹ lên đầu cậu bé kia một cái, sau đó ra lệnh: "Đến An Cùng."