Chương 3

Ngay sau đó, mấy người kia như thể nhận được mệnh lệnh, liền bắt đầu vừa đập vừa đá vào mui xe chiếc Mercedes.

Quá trình này chỉ kéo dài chừng hai phút, lại diễn ra vào lúc đêm khuya trong hầm để xe, vừa hay lại lệch với giờ đi tuần của bảo vệ.

Người đàn ông mặc áo phao lông vũ màu trắng chỉ lặng lẽ đứng đó xem. Đợi đến khi đám người kia cười đùa cợt nhả rời khỏi chiếc xe, người đàn ông đó mới ngẩng đầu nhìn quanh, và khi được mấy gã say rượu khoác vai một cách phấn khích, hắn thân mật dựa vào một người trong số họ, ánh mắt vừa lúc nhìn thẳng vào camera.

Chất lượng hình ảnh không quá rõ nét cũng không thể che đi được khuôn mặt có phần ngông cuồng đó.

Phương Thời Miễn dừng hình ảnh ngay tại khoảnh khắc ấy.

Giám đốc đưa tay lau mồ hôi trên trán, hung hăng liếc qua tổ trưởng tổ trật tự đang đứng cuối cùng với sắc mặt tái nhợt, rồi quay đầu lại hỏi với giọng điệu vừa vội vàng vừa cung kính: "Ngài Kha, ngài xem có cần báo cảnh sát không?"

Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của người kia cùng với ánh mắt có phần khıêυ khí©h đó, biểu cảm của Minh Kha trở nên hơi phức tạp. Anh cau mày, suy nghĩ một lát rồi nói không cần, ngay sau đó lùi về sau vài bước, lấy điện thoại di động ra nhanh chóng gọi một cuộc.

"Hoắc tổng, người đập xe là..."

Hai vị quản lý đứng một bên nghe vậy thì nhìn nhau, sắc mặt càng thêm căng thẳng, vội vàng hoảng hốt đi theo Minh Kha ra ngoài phòng điều khiển: "Ngài Kha... Ngài Kha!"

Phương Thời Miễn thấy mọi người đều đã đi hết thì mới khẽ thở phào một hơi. Cậu cầm điện thoại lên xem giờ, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ ăn trưa.

Từ chiếc máy đang không ngừng phát ra tiếng rè rè bên cạnh truyền đến động tĩnh, sàn nhà phía sau lưng vang lên những tiếng bước chân nặng nề, có quy luật, và ngày một gần hơn.

"Ủa? Ông Dương với mọi người đi rồi à?" Từ Long kéo chiếc áo khoác dày cộp đi ra, liếc nhìn Phương Thời Miễn một cái, vừa cúi đầu mặc áo vừa hỏi: "Mặt mũi sao mà đỏ thế, bị bệnh à?"

"Không có." Phương Thời Miễn ngửa đầu uống một ngụm nước lớn, lắc đầu về phía Từ Long rồi chậm rãi nói: "Giám đốc và mọi người lát nữa còn quay lại đấy."

Cậu đặt cốc nước xuống, thấy Từ Long vẫn đang cúi đầu vật lộn với khóa áo.

Từ Long có vóc người cao to vạm vỡ nhưng cũng rất béo, mặt tròn, bụng cũng tròn, khiến chiếc áo khoác đồng phục màu sẫm bị căng cứng.

Thấy anh ta loay hoay mãi không xong, Phương Thời Miễn đang định cúi xuống giúp Từ Long gỡ phần vải bị kẹt ở khóa kéo ra thì cửa chính phòng điều khiển đột nhiên bị đẩy mở.