Vừa dứt lời, bên ngoài lại có thêm hai người mặc đồng phục cấp quản lý của ban quản lý đi vào. Giám đốc Dương liếc nhìn ra sau, vẻ mặt càng thêm vội vã, ông ta trừng mắt nhìn Phương Thời Miễn, mất kiên nhẫn liên tục thúc giục: "Nhanh lên, còn ngây ra đó làm gì."
Phòng điều khiển ngày thường ít có người ngoài ra vào lúc này trở nên đông đúc chật chội. Không khí vốn đã không lưu thông giờ lại càng thêm vẩn đυ.c, không một ai lên tiếng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Phương Thời Miễn.
Lòng bàn tay Phương Thời Miễn đổ mồ hôi, cả người có chút cứng đờ. Bộ não vốn chỉ hơi mơ màng của cậu lúc này như thể bị trộn vào xi măng, mang theo một cảm giác choáng váng và mất kiểm soát đáng sợ.
Cậu xoay người, nắm lấy con chuột, nhưng mấy hình ảnh camera giám sát hầm gara mà cậu bấm mở đều là của những chỗ đậu xe khác.
Trong lúc cậu nhanh chóng chuyển đổi hình ảnh, hai vị lãnh đạo khác cũng đi đến phía sau cậu, sắc mặt Giám đốc Dương đen sầm lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
"Thằng bé này mới đến chưa được bao lâu..." Giám đốc Dương nở một nụ cười cứng ngắc, quay mặt về phía hai vị lãnh đạo bên cạnh, ánh mắt ông ta đảo qua đảo lại không yên, cuối cùng dừng lại một cách gần như không thể nhận thấy trên người chàng trai trẻ kia.
Cuối cùng, chỗ đậu xe có ghi số 186 đã xuất hiện trên màn hình, trên đó có một chiếc xe màu đen đang đỗ với kính chắn gió vỡ tan tành.
Màn hình phóng to hơn một chút, đó là một chiếc Mercedes.
Phương Thời Miễn cúi đầu, thái dương ướt đẫm mồ hôi, chỉ thấy nửa khuôn mặt cậu vùi vào trong cổ áo, bàn tay đang đặt trên con chuột trông trắng bệch một cách bất thường dưới ánh sáng màn hình.
Cậu chỉnh lại ngày tháng, bắt đầu xem từ rạng sáng với tốc độ tua nhanh gấp bốn lần.
Lúc này, chiếc xe màu đen đang đỗ ở đó vẫn còn nguyên vẹn. Phương Thời Miễn bị giám đốc đẩy ra, chàng trai trẻ kia tiến lên một bước, Giám đốc vội vàng đẩy ghế dựa qua.
"Không cần." Minh Kha không ngồi.
Vị giám đốc tiu nghỉu cúi đầu liếc nhìn chiếc ghế cũ đã mòn vẹt, không nói tiếng nào mà đẩy nó ra, đẩy đến bên cạnh Phương Thời Miễn.
Chưa đầy vài phút, trong video giám sát xuất hiện mấy thanh niên rõ ràng đã có hơi men.
Phương Thời Miễn tiến lên hai bước để chỉnh lại tốc độ phát, rồi lại lặng lẽ lùi về chỗ cũ.
Chỉ thấy năm sáu người loạng choạng tiến lại gần chiếc Mercedes màu đen, không biết người đi đầu nói câu gì mà mấy người kia bỗng nhiên dừng bước, đưa mắt nhìn về phía một người đàn ông mặc áo phao lông vũ màu trắng. Chỉ thấy người nọ đút hai tay vào túi, quay lưng về phía camera.