Chương 13

"Cậu lại không bật chuông điện thoại à!" Giọng la hét của Từ Long truyền đến: "Hôm nay cậu có về nữa không đấy? Nói trước nhé, thằng nhóc cậu mà dám nói không về là cậu xui xẻo đấy."

Phương Thời Miễn cười khẽ một tiếng, nhân cơ hội đưa ra yêu cầu: "Có về chứ, vậy tối nay đi ăn bún được không?"

Bên kia Từ Long hừ một tiếng thật mạnh, mất kiên nhẫn nói: "Cái quán bún đó ăn đến phát ngán rồi, đổi món khác đi."

"Thôi được, vậy em tự đi một mình."

Từ Long chửi một tiếng: "Aiss, ăn ăn ăn! Thằng nhóc nhà cậu phiền phức thật đấy."

Trên mặt Phương Thời Miễn bất giác nở một nụ cười, đang chuẩn bị nói tiếp thì cảm nhận được có người đến gần từ phía sau. Cậu quay đầu lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt ôn hòa của Chúc Trạch.

Nói là ôn hòa cũng không hoàn toàn chính xác. Trong một khoảnh khắc, Phương Thời Miễn lại quay về với tuổi thơ luôn mang đầy đau xót, vào những lúc chật vật và bất lực nhất, khi cậu xem vòng tay của Chúc Trạch như cọng rơm cứu mạng, Chúc Trạch cũng có vẻ mặt như thế này, dịu dàng và thương xót, nhưng lại mang theo rất nhiều sự phức tạp mà cậu không thể nào lý giải.

Phương Thời Miễn cúp máy, ép buộc bản thân thoát ra khỏi những ký ức hỗn loạn đó.

Chúc Trạch đưa tay xoa nhẹ lên đầu Phương Thời Miễn, vẻ mặt trông có vài phần cô đơn: "Tiểu Miễn tối nay đã có hẹn rồi sao?”

Phương Thời Miễn có chút xấu hổ gật đầu, vẻ mặt rất ngượng ngùng: "Lần này làm phiền anh Chúc rồi, lần sau có cơ hội em mời anh ăn cơm nhé."

"Thật không?" Chúc Trạch trông có vẻ hơi bất ngờ, anh lấy điện thoại ra bấm vài cái rồi đưa cho Phương Thời Miễn: "Cho anh phương thức liên lạc em đang dùng bây giờ đi, số điện thoại trước đây mấy tháng trước đã báo không tồn tại rồi."

Phương Thời Miễn nhập số điện thoại rồi trả lại cho Chúc Trạch, đi được hai bước thì cầm lấy thuốc trên ghế sô pha, đang định lựa lời từ biệt Chúc Trạch thì lại thấy anh đang nhìn chằm chằm mình với vẻ mặt vô cảm.

Hơi ấm trong phòng rất đủ, còn ấm hơn cả điều hòa ở phòng điều khiển rất nhiều, nhưng trong khoảnh khắc này, Phương Thời Miễn lại cảm nhận được một luồng khí lạnh khiến da đầu cậu tê dại. Cho dù có chậm chạp đến đâu, cậu cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

"Anh Chúc," Phương Thời Miễn không biết từ khi nào mình lại bắt đầu có tâm lý sợ hãi đối với Chúc Trạch, cậu cẩn thận hỏi: "Sao vậy ạ?"

Không khí gần như im lặng trong giây lát, Phương Thời Miễn thậm chí còn nín thở vài giây.

Chúc Trạch cầm màn hình điện thoại lắc lắc trước mặt Phương Thời Miễn, lại là kiểu cười khẽ đầy bất đắc dĩ đó, giọng điệu rất chậm: "Số điện thoại Tiểu Miễn cho anh, sao lại không gọi được nhỉ?"