"Xin lỗi anh Chúc, lại gây thêm phiền phức cho anh rồi." Phương Thời Miễn rất áy náy, hốc mắt có chút ẩm ướt, cậu đưa tay lên lau qua.
Chúc Trạch không mấy để tâm, anh dẫn Phương Thời Miễn đến giữa hành lang để bấm thang máy, nói đùa: "So với mấy chuyện nhỏ này, việc em gọi anh là Chúc tổng còn làm anh đau lòng hơn đấy."
Phương Thời Miễn gật đầu, thái độ rất thành khẩn: "Sau này sẽ không thế nữa ạ."
Sắc mặt Chúc Trạch có một thoáng phức tạp, anh cười: "Em vẫn giống hệt như hồi còn nhỏ." Nói xong lại cảm thấy không ổn, anh nhớ ra Phương Thời Miễn có lẽ không muốn nhắc lại chuyện lúc nhỏ, vì thế lại nói: "Vừa rồi là định đi lên tìm anh sao?"
Phương Thời Miễn thành thật trả lời: "Em muốn đi vệ sinh, nhưng không thấy ai cả."
Chúc Trạch hiểu ra, đưa Phương Thời Miễn trở lại văn phòng của mình. Bên trong có một nữ trợ lý đang cầm chiếc chăn đã gấp gọn, vẻ mặt không biết phải làm sao, thấy hai người quay lại mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô ấy chỉ vừa mới đi pha trà một lúc, quay lại đã không thấy người đâu, suýt nữa thì bị dọa chết khϊếp.
Chúc Trạch dẫn Phương Thời Miễn vào phòng nghỉ trong văn phòng của mình, nó giống như một phòng suite lớn của khách sạn, đồ dùng sinh hoạt cũng đầy đủ mọi thứ. Phương Thời Miễn biết đây là lãnh địa riêng của Chúc Trạch, suốt cả quá trình đều mắt nhìn thẳng cho đến khi vào nhà vệ sinh.
Chúc Trạch đợi đến khi Phương Thời Miễn đi vào rồi mới đi ra, nhìn về phía trợ lý, giọng nói không ôn hòa như thường ngày nhưng cũng không tính là nghiêm khắc: "Lần sau cứ trực tiếp dẫn cậu ấy vào trong ngủ."
Anh vừa mới về công ty đã được thông báo đi họp, vì thế mới nhờ trợ lý sắp xếp chỗ cho Phương Thời Miễn, không ngờ trợ lý lại dẫn cậu ra ghế sô pha ngủ. Anh cũng biết là do mình chưa nói rõ ràng, không thể trách trợ lý được, chỉ là trong lòng ít nhiều có chút không thoải mái.
"Vâng, Chúc tổng." Nữ trợ lý chưa từng gặp phải tình huống thế này, trong lòng có chút hoảng loạn, may mà Chúc Trạch không nói gì thêm mà cho cô ấy rời đi.
Phương Thời Miễn từ phòng nghỉ đi ra, thấy Chúc Trạch đang ngồi ở bàn làm việc nói chuyện với ai đó. Lúc này trời đã sẩm tối, Phương Thời Miễn lấy điện thoại di động của mình ra, thấy trên màn hình có mấy cuộc gọi nhỡ.
Mở WeChat, tin nhắn của Từ Long được ghim trên cùng, thông báo màu đỏ hiện lên mười hai tin nhắn mới.
Không đợi Phương Thời Miễn trả lời từng tin, cuộc gọi WeChat của Từ Long đã tới. Phương Thời Miễn lúc này không dám chạy ra ngoài lung tung nữa, vì thế cậu cố gắng không gây ra tiếng động mà đi đến góc xa nhất trong văn phòng so với Chúc Trạch rồi mới bắt máy.