Chương 11

Minh Kha nhìn thấy Phương Thời Miễn cũng có một thoáng sững sờ không rõ, tiếp đó liền nhanh chóng tiến lên thì thầm vài câu bên tai người đàn ông kia.

Phương Thời Miễn lùi lại một chút, muốn đi xuống lầu bằng lối thoát hiểm kia. Cậu muốn trở về dưới tầng hầm, nơi này quá cao.

Lúc này, trong phòng lại có người lục tục đi ra. Tất cả bọn họ đều không hẹn mà cùng dừng lại, nhìn chàng trai xa lạ đang đứng cách đó không xa.

Minh Kha vừa định tiến lên thì đã thấy Chúc Trạch đi ra từ phòng họp.

Phương Thời Miễn cũng nhìn thấy Chúc Trạch. Cậu nhìn Chúc Trạch đi về phía mình, cố gắng đè nén sự ẩm ướt không thể kiểm soát trong mắt, cố gắng làm cho giọng nói của mình to hơn một chút: "Xin lỗi, em..."

"Hoắc tổng, xin lỗi, đứa em trai này của tôi hơi nhát gan, có lẽ tỉnh dậy không thấy ai nên mới ra ngoài tìm tôi." Chúc Trạch trông có vẻ không bị ảnh hưởng chút nào, sắc mặt vẫn như thường, giọng nói tuy có vài phần bất đắc dĩ nhưng biểu cảm lại tràn đầy dung túng và cưng chiều.

Chúc Trạch có địa vị rất cao trong tập đoàn Hằng Thế. Anh là người đã đi theo Hoắc Trọng Sơn ngay từ những ngày đầu hắn tiếp quản sự vụ của tập đoàn, lại nghe nói là cùng lớn lên với Hoắc tổng, có thể nói là "thiên tử cận thần". Hiện giờ, phần lớn thế hệ cũ ngoan cố bảo thủ trong tập đoàn đều đã bị Hoắc Trọng Sơn dùng thủ đoạn sắt máu thanh trừng và loại bỏ, từ bỏ những lề thói cũ, Hằng Thế dần dần lớn mạnh, sau mấy năm phát triển như vũ bão mới có được quy mô như ngày hôm nay.

Chúc Trạch đưa người nhà đến công ty không phải chuyện gì to tát, chỉ là từ "em trai" này lại có chút thâm sâu. Cậu em họ Hạ Diệu của Chúc Trạch vừa mới bị chính anh đuổi đi vì chọc giận Hoắc tổng, bây giờ lại ngay lập tức có thêm một người em trai ngoan ngoãn xinh đẹp...

Một vài người có đầu óc lanh lợi liền bắt đầu cẩn thận quan sát thái độ của Hoắc tổng ở phía bên kia.

Còn một số lãnh đạo lớn tuổi khác thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy một mặt này của Chúc Trạch, cũng không nghi ngờ gì, còn thuận miệng khen vài câu mang tính xã giao.

Hoắc Trọng Sơn bị đám đông vây quanh cũng không có biểu cảm gì thay đổi, hắn thản nhiên thu lại ánh mắt đang dừng trên người Phương Thời Miễn, đưa đồ trong tay cho một trợ lý khác rồi dẫn theo mấy người rời đi.

Hoắc Trọng Sơn vừa đi, những người vừa nãy còn đang đứng lại cũng liền tốp năm tốp ba giải tán.

Hành lang này có ánh sáng rất tốt, ánh sáng trong phòng cũng rất đầy đủ. Điều này đối với Phương Thời Miễn mà nói thực ra là quá mức sáng sủa, khiến cho sự yếu đuối và hổ thẹn của cậu không có chỗ che giấu.