Căn phòng sáng sủa rộng rãi, nằm ở khu trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, bên ngoài cửa sổ sát đất là dòng người và xe cộ qua lại như nước chảy. Đã ở dưới tầng hầm quá lâu, Phương Thời Miễn lúc này đứng ở trên cao chỉ có cảm giác hoảng hốt như đang ở trong ảo giác. Cậu lấy điện thoại ra xem, đã bốn giờ rưỡi chiều.
Ngồi thêm vài phút, cậu biết mình nên đợi ở đây, nhưng cơn buồn tiểu dữ dội khiến cậu thật sự không có cách nào giữ được bình tĩnh. Văn phòng có hai cánh cửa, Phương Thời Miễn đẩy cánh cửa gần hành lang hơn rồi đi ra ngoài.
Cuối hành lang mơ hồ có tiếng nước chảy, Phương Thời Miễn còn chưa đi đến gần đã nghe thấy có người nói chuyện.
"Cô có biết không, Hạ Diệu bị sa thải rồi, người còn chẳng cần đến, công ty trực tiếp đưa tiền bồi thường luôn."
"Sa thải ư? Tôi còn tưởng cậu ta với Hoắc tổng thật sự..."
"Chắc là tranh cãi tình cảm thôi. Nhưng mà không phải Hoắc tổng ra lệnh cho cậu ta đi đâu, là Chúc tổng tự mình đi thông báo cho phòng nhân sự đấy."
Tiếng nước chảy đột nhiên im bặt.
"Cái gì? Hạ Diệu không phải là em họ của Chúc tổng sao? Lúc trước cậu ta vừa đến đã rêu rao cho mọi người đều biết rồi, thế mà lại là tin giả à..."
"..."
Trên hành lang không một bóng người. Phương Thời Miễn vốn đã đi tới cửa, nhưng ngại vì bên trong vẫn còn có người đang nói chuyện nên cậu bèn đi thẳng vào lối thoát hiểm bên cạnh để lên lầu trên. Vị trí nhà vệ sinh của loại office building này thường là cố định.
Vì vậy khi lên lầu, đẩy cửa bước vào rồi phát hiện bên trong là phòng trà nước, nội tâm cậu vẫn có chút sụp đổ. Nhưng vừa hay lúc này, một cánh cửa phòng bị đẩy ra, người đầu tiên bước ra lại là người mà Phương Thời Miễn quen mặt.
Đó là người đàn ông được gọi là Ngài Kha ở phòng điều khiển hôm nay.
Phương Thời Miễn như thấy được cứu tinh, đang định tiến lên hỏi đường thì lại thấy Ngài Kha kia chỉ đẩy cửa ra rồi dừng lại, mắt hơi rũ xuống, thần sắc cung kính khiêm nhường.
Từ bên trong, một người đàn ông với khí thế cực kỳ mạnh mẽ sải bước đi ra. Hắn mặc một bộ âu phục tối màu được cắt may vừa vặn, dáng người cao thẳng. Chỉ cần nhìn vào khí chất uy nghiêm đó cũng đủ hiểu người này chắc chắn là người đã ở địa vị cao từ lâu.
Có lẽ không ngờ bên ngoài lại có người, hắn nhìn thấy Phương Thời Miễn thì bước chân hơi khựng lại.
Ánh mắt vô cùng lạnh nhạt của hắn khẽ lướt qua người cậu, đó là một kiểu nhìn xét nét từ trên cao, không nhìn ra vui giận. Phương Thời Miễn lại vô cớ dâng lên một nỗi hoảng sợ không tên, cậu cúi đầu, hiểu rằng mình có thể đã gặp rắc rối rồi.