"Tòa 8 căn 1304 lại sập cầu dao nữa rồi, cái aptomat tổng đó có vấn đề chắc luôn, đã nói bao nhiêu lần rồi, bên ban quản lý các người rốt cuộc có làm việc không vậy..."
Còn chưa kịp đưa ra bất kỳ lời hồi đáp nào, điện thoại đã đột ngột bị ngắt.
Phương Thời Miễn mệt mỏi day nhẹ mắt, đặt chiếc điện thoại bàn đang rè xuống, đưa tay gõ vài cái trên bàn phím rồi gửi tin nhắn vào nhóm công việc.
Trong phòng điều khiển đóng kín, tiếng vận hành của máy móc và đài vô tuyến vang lên những âm thanh rè rè, xen lẫn tiếng ngáy lúc có lúc không.
Phương Thời Miễn hơi ngả người ra sau ghế, im lặng nhìn chăm chú vào tin nhắn mình vừa gửi đi, mãi cho đến khi thấy có người trong nhóm công việc nhắn lại "đã nhận", cậu mới từ từ dời mắt khỏi màn hình.
Tiếng ngáy càng lúc càng to. Cổ họng Phương Thời Miễn hơi ngứa, cậu che miệng ho khẽ vài tiếng rồi mới cầm bình giữ nhiệt trên bàn đứng dậy đi lấy nước, trong lúc vô tình ngước mắt lên thì quét phải một bóng người quen thuộc trên một màn hình phụ giám sát thang máy.
Hành động của Phương Thời Miễn hơi khựng lại, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát để xác nhận một lần nữa, rồi quay đầu về phía bộ điều khiển phòng cháy đang kêu ầm ầm hô lên một tiếng: "Anh Long, Giám đốc Dương xuống đấy."
Tiếng ngáy vốn đang càng lúc càng lớn bỗng chốc bị cắt ngang, căn phòng nhất thời im bặt. Vài giây sau, từ chỗ máy móc loáng thoáng truyền đến vài câu chửi rủa mang theo vẻ bực bội khi bị đánh thức. Phương Thời Miễn đẩy ghế ra, đi sang bên cạnh vài bước rồi cất bình giữ nhiệt vào trong một chiếc tủ sắt lớn.
Cùng với tiếng mật mã được mở khóa, cánh cửa ngoài cùng của phòng điều khiển được mở ra. Phương Thời Miễn đứng thẳng lại cạnh ghế, thuận tay dọn quyển sổ trên bàn qua một bên.
"Ngài Kha yên tâm, chúng tôi đã đặc biệt nâng cấp thiết bị cách đây một thời gian, tất cả đều là camera độ nét cao, đảm bảo có thể nhìn thấy ai là người đã làm."
Vị giám đốc mặc đồng phục tối màu của ban quản lý, trên mặt nở một nụ cười nịnh nọt, cẩn thận dẫn một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục giày da vào phòng điều khiển. Đi theo sau hai người là vài nhân viên bảo an của bộ phận trật tự. Người đàn ông trẻ tuổi kia có vẻ mặt khá nghiêm nghị, gần như không đáp lại lời nào của vị giám đốc.
Giám đốc Dương thấy chỉ có một mình Phương Thời Miễn đứng đó, trên người còn mặc áo khoác của thực tập sinh thì bất giác cau mày, nhưng cũng không hỏi gì mà chỉ nói: "Mau đi tua lại camera ở chỗ đậu xe 186, xem từ một giờ sáng hôm qua."