Phương Thời Miễn lái xe máy điện thì gặp phải hiện trường một vụ tai nạn giao thông liên hoàn. Trên quốc lộ vắng vẻ bao quanh bởi núi non, cậu đã kéo một người đàn ông ra khỏi chiếc Maybach sắp phát n …
Phương Thời Miễn lái xe máy điện thì gặp phải hiện trường một vụ tai nạn giao thông liên hoàn.
Trên quốc lộ vắng vẻ bao quanh bởi núi non, cậu đã kéo một người đàn ông ra khỏi chiếc Maybach sắp phát nổ.
Người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng ấy khắp người toàn là máu.
Phương Thời Miễn không kịp do dự, vội vàng dìu người nọ bỏ chạy.
Khi ánh hoàng hôn vừa tắt hẳn, chiếc xe phát ra một tiếng nổ dữ dội, sóng nhiệt cuồn cuộn cuốn theo những mảnh vỡ ập đến.
Chiếc xe máy điện cũng bị nổ hỏng.
Mũ bảo hiểm giữ mạng cũng đã đưa cho người ta.
Thế nhưng người đàn ông kia vẫn hôn mê bất tỉnh, trông có vẻ không qua khỏi.
Phương Thời Miễn loạng choạng chạy một quãng đường dài để gọi xe cứu thương tới, sau khi cứu được người thì chẳng để lại gì cả.
Cứ thế rời đi.
Mãi cho đến không lâu sau đó, cậu bị mấy người vệ sĩ áo đen cao lớn, vạm vỡ đưa đến một phòng bệnh.
Khi nhìn thấy vị tổng tài tập đoàn cao lớn, anh tuấn đang ngồi trên giường bệnh bình tĩnh xem tài liệu, cậu mới nhận ra mình thật sự đã cứu một mạng người.
*
Tiểu kịch trường.
Sau khi Phương Thời Miễn thuận lợi lấy được bằng lái, cậu cho tài xế nghỉ, rồi tự mình lái xe đến đón Hoắc Trọng Sơn tan làm ở dưới chân núi.
Khi đến tòa nhà của tập đoàn Hằng Thế, lễ tân lại nói rằng Hoắc Trọng Sơn đang họp, nếu không có hẹn trước thì có thể đến phòng nghỉ để chờ.
Phương Thời Miễn vào phòng nghỉ đợi một lát, cảm thấy bụng hơi đói, nghĩ rằng Hoắc Trọng Sơn họp thường sẽ rất lâu nên dứt khoát ra ngoài tìm chút gì đó ăn lót dạ.
Trong khu ẩm thực đặc sắc gần tòa nhà, Phương Thời Miễn vui vẻ mua một đống đồ ăn vặt mình thích rồi quay về.
Chiếc hamburger dứa còn chưa ăn xong thì đã thấy Hoắc Trọng Sơn dẫn theo người đi ra từ tòa nhà, gương mặt anh trầm xuống, trông có vẻ tâm trạng không được tốt cho lắm.
Phương Thời Miễn dừng bước, cúi đầu nhìn món ăn không lành mạnh trong tay mình, vừa xoay người đi được vài bước đã bị giữ lại.
"Còn việc gì khác không?" Vị tổng tài tập đoàn trong bộ âu phục giày da bình tĩnh nhận lấy đồ ăn vặt từ tay Phương Thời Miễn.
"Lần sau đến cứ đi thẳng thang máy lên phòng làm việc của tôi mà chờ."
Dưới ánh mắt chăm chú của nhân viên tập đoàn, Hoắc Trọng Sơn thản nhiên giao lại những việc còn lại cho cấp dưới ở bên cạnh, rồi xách theo những chiếc túi đủ màu sắc, cùng Phương Thời Miễn lên xe về nhà.
Những điểm chính:
1. Bạn thụ sẽ trưởng thành thành người mà cậu muốn trở thành, sẽ trở nên rất tốt.
2. Song khiết, cả công và thụ đều chỉ có đối phương trong cả thể xác lẫn tinh thần.
3. Bạn công có thuộc tính chiếm hữu cực kỳ mạnh nhưng lại giỏi ngụy trang (ba anh em nhà họ đều là một lũ điên).
4. [Sẽ xuất hiện rất nhiều Tu La tràng, thụ có thuộc tính vạn nhân mê thật sự.]
5. [Công thuộc hệ cha, một quý ông giả tạo, trên thực tế là một kẻ âm u chỉ muốn cưỡng chế.]
Tóm tắt một câu: Ánh mắt của các đại lão nhìn cậu ấy thật không đúng đắn.
Ý tưởng chính: Đừng bao giờ từ bỏ chính mình.