Hắn nhớ lần đầu gặp, nhóc con này đã nuốt sạch mấy thanh năng lượng trong túi hắn.
Điều đó cho thấy nó có thể ăn được thức ăn của con người.
Tuyệt vời nhất chính là điều đó.
Thông thường thực phẩm của con người sau khi xử lý sẽ có mức độ ô nhiễm thấp, nhất là thức ăn của người thường.
Hôi Cốc không dỗi nữa, ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ gật đầu một cái.
Từ khi đến khu tị nạn này, nó bỗng ngoan hơn hẳn.
Cố Vọng cụp mắt trầm ngâm.
Có thể là vì hơi thở nhân loại ở đây quá nhiều khiến nó hoảng sợ. Dù sao nó cũng chỉ là một cây nấm... lại còn là nấm con.
Nhưng chỉ cần không làm hại người khác, hắn sẽ luôn bảo vệ nó.
Không có gì đáng sợ cả.
Cố Vọng không nói ra mấy suy nghĩ trong lòng, chỉ nhẹ nhàng chạm ngón tay lên chiếc mũ nấm tròn tròn của nó, sau đó quay người đi rửa mặt rồi rời khỏi phòng.
Căn phòng không còn ai sống, lập tức trở nên yên tĩnh đến lạ thường.
Vài phút sau, khi xác định người đàn ông đã đi xa, Hôi Cốc lập tức lật mặt.
Ngoan ngoãn nằm im?
Không đời nào!
Nấm xám lăn vèo một cái xuống giường, nhanh chóng tìm được cửa thông gió trong phòng, men theo ống thoát khí mà chui ra ngoài.
Thân hình nhỏ bé này căn bản không thể bị nhốt lại.
“Bụp!”
Hôi Cốc háo hức quan sát xung quanh.
Đây là lần đầu tiên nó được nhìn thấy môi trường sống ngoài vùng đất hoang.
Không có cảnh gϊếŧ chóc khắp nơi, mỗi người đều đang làm những việc mà với một cây nấm thì thật khó hiểu.
Nó nhắm chuẩn thời cơ, nhẹ nhàng nhảy phắt vào trong mũ áo hoodie của một cậu bé.
“Ơ?”
Cảm thấy có gì đó lạ, cậu bé vươn tay ra sau sờ thử mũ áo, Hôi Cốc lập tức linh hoạt né tránh bàn tay bẩn đó.
Cậu bé chưa chịu bỏ cuộc, còn định thò tay sâu hơn.
Ngay khi suýt chạm tới, người phụ nữ đi phía trước quay đầu lại: “Tiểu Bảo, theo kịp mẹ nào!”
“Dạ.” Bị gọi là Tiểu Bảo, cậu vội vàng rụt tay lại rồi chạy lúp xúp về phía trước.
Người phụ nữ không ngừng lải nhải: “Lát nữa mẹ phải qua khu Một dọn dẹp, con thì theo các bạn đi đập quả đổi bánh ăn, nhớ đừng chạy lung tung đấy nhé.”
Tiểu Bảo có vẻ không vui, uể oải dạ một tiếng.
Người phụ nữ vẫn chưa yên tâm, nhấn mạnh lần nữa: “Nghe nói có tân nhân loại rất lợi hại mới đến, đừng có mà đυ.ng trúng người ta.”
Tiểu Bảo ngẩng đầu hét lên: “Biết rồi mà!”
Không muốn nghe lải nhải nữa, cậu quay người chạy về hướng khác, đôi chân gầy guộc chạy như bay, chớp mắt đã biến mất.
Người phụ nữ thở dài, khom lưng kéo theo một đống dụng cụ dọn dẹp đi về phía khu dành riêng cho tân nhân loại.
…
Hôi Cốc trong mũ áo bị lắc qua lắc lại đến mức bào tử cũng muốn rớt ra, giờ mới hiểu vì sao Cố Vọng lại là “tọa kỵ” hoàn hảo như thế.
Ít nhất là trong túi của hắn, nó lúc nào cũng được yên ổn.
Khi cậu bé dừng lại, thở hồng hộc vì mệt, nơi đây là một khu làm việc dã chiến được dựng bằng mấy lều tạm, bên trong ngồi năm đứa trẻ chừng mười tuổi, nhỏ nhất chỉ mới bảy.
Do dinh dưỡng thiếu hụt, bọn trẻ đầu to thân nhỏ, gương mặt gầy gò với đôi mắt to quá khổ.
Một người đàn ông trung niên đặt mấy thúng đầy quả đen sì xuống, gọi to: “Mấy đứa, đây là phần việc hôm nay của tụi con, nhớ đập cho nát hết, moi phần ruột ra thật sạch.”
Hôi Cốc ló đầu ra nhìn, chẳng mấy hứng thú nên lại thụt vào.
Nó nhận ra loại quả này, cứng như đá, thoang thoảng mùi sữa.
Trước đây từng tò mò, bắt một dị vật "liếʍ nó" hái về thử, bên trong là ruột trắng nõn.
Tiếc thay, thứ này dù mùi dễ chịu nhưng khi ăn lại vừa khô khốc vừa đắng ngắt, cực kỳ khó nuốt.
Hàm lượng dinh dưỡng cũng thấp.
Ăn thứ này chẳng khác gì ăn đất.
Đây là loại quả từ một loài thực vật đột biến phổ biến, phát tán khắp nơi, dễ nhặt lượm.
Gần như chẳng có dị vật nào thèm đυ.ng tới thứ vô dụng như vậy.