Chương 13

Vết thương trí mạng xuyên suốt bụng và vô số vết cắt lớn nhỏ, nếu xảy ra với người thường thì chưa đầy một hơi thở đã mất mạng, ngay cả tân nhân loại cấp A trở lên cũng chỉ có thể chờ chết.

Vậy mà chỉ qua một đêm ngắn ngủi, chúng đã bắt đầu lành lại.

Khả năng hồi phục kinh người ấy, ngay cả phó thủ lĩnh, kẻ hiểu hắn rõ nhất cũng chưa từng được chứng kiến.

Thế nhưng Hôi Cốc lại tỏ ra không hài lòng, vì khi vết thương lành lại thì mùi máu cũng nhạt đi.

Nó chưa từng thích mùi máu của ai đến vậy.

Hôi Cốc cúi đầu nhìn cái bụng lép xẹp của mình, tự động phát ra tiếng ọc ọc ọc.

Cố Vọng đang tập trung cảnh giác: ?

Hắn lôi Hôi Cốc từ túi ra, đặt lên lòng bàn tay để quan sát.

Nhặt về một cây nấm cứ kêu liên tục thì phải làm gì?

Hôi Cốc đứng trên lòng bàn tay của hắn, dáng vẻ đắc ý và kiêu căng.

Nhỏ nhắn quá mức, đáng yêu đến không thể ghét nổi.

Thấy cái “l*иg ấp” ngốc nghếch kia vẫn chưa hiểu gì, Hôi Cốc càng kêu to hơn: “Bụp bụp…”

Cố Vọng nhìn một lúc, cuối cùng như được khai sáng, ánh mắt trở nên kỳ dị.

Cái sinh vật nhỏ xíu này... đang bắt chước tiếng bụng đói của loài người.

Giọng hắn trầm thấp và quyến rũ: “Đói rồi à?”

Hôi Cốc vui vẻ gật đầu, lại phát ra tiếng “ọc ọc” lần nữa: “Ọc ọc.”

Nó hất mũ nấm lên cho hắn xem thân nấm trắng muốt của mình.

Xẹp lép, đói rồi.

Hôm qua trộm ăn thanh năng lượng của loài người đã tiêu hóa hết sạch.

Hôi Cốc không hề cảm thấy áy náy, cứ thế ra lệnh cho cái “l*иg ấp” nộp thêm đồ ăn mới.

Bản thân Cố Vọng đã một ngày một đêm chưa ăn uống gì, vốn dĩ không định tìm thức ăn nhưng thấy hành động của Hôi Cốc, trong lòng lại hơi động.

Ừm, đúng là cần bổ sung năng lượng.

Tất nhiên... không phải vì phải nuôi cây nấm nhỏ này mà là vì hắn cũng cần thể lực để hồi phục.

Cố Vọng nghiêm túc suy nghĩ.

Hắn liếc nhìn các cửa hàng quanh đó rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi, bác bỏ khả năng ấy.

Những cửa hàng bên đường này, vào thời điểm tận thế vừa nổ ra đã sớm bị càn quét hết sạch tài nguyên, khi thị trấn này chưa hoàn toàn rơi vào tay lũ biến dị.

Đến giờ tự nhiên chẳng còn lại thứ gì có thể dùng được.

Dù có sót lại chút đồ ăn thì cũng đã thối rữa chẳng thể nuốt trôi.

… Nấm thì cần loại thức ăn như thế nào nhỉ?

Cảm nhận được ánh mắt từ phía trước, Hôi Cốc ngẩng đầu lên đối diện với Cố Vọng rồi nở một nụ cười mà nó tự cho là vô cùng quyến rũ.

Thế nhưng trong mắt loài người, đây chỉ là một cây nấm nhỏ xám xịt ngốc nghếch.

Vừa ngố lại vừa quê mùa.

Khóe môi Cố Vọng bất giác cong lên một chút, chỉ vài pixel nhẹ đến mức khó nhận ra.

Hôi Cốc thì hí hửng nghĩ bụng: Hừm hừm, cái l*иg ấp ngu ngốc này cuối cùng cũng đã bị ta quyến rũ hoàn toàn rồi chứ gì.

Thế là một lần nữa nó lại bị người đàn ông kia nhét vào túi áo, nhưng ngay khoảnh khắc sắp rơi xuống đáy túi, Hôi Cốc lập tức dùng sức, khéo léo kẹt mình lại ở miệng túi để lộ cái mũ nấm tròn trịa, ngó nghiêng ra ngoài.

Là một tân nhân loại, tầm nhìn của Cố Vọng vượt xa người bình thường, giác quan cũng nhạy bén hơn gấp bội.

Dù là khí tức mờ nhạt hay âm thanh rất nhỏ lan truyền trong không khí, đối với hắn đều là nguồn thông tin rõ ràng và mạnh mẽ.

Hắn đã nhanh chóng phát hiện ra một con mồi phù hợp.

Hắn sải bước về phía trước, giữa các ngón tay đột nhiên tụ lại một thứ vật chất đen tối quỷ dị như những hạt bụi màu sẫm không thể nắm bắt bằng mắt thường, vì số lượng quá lớn nên dần trở nên rõ nét hơn, cuối cùng ngưng tụ thành một chiếc phi tiêu dài bằng lòng bàn tay người lớn.

Dù được tạo thành từ các hạt đen đặc nhưng khi hình thể ổn định, mặt ngoài lại lóe lên vài tia sáng bạc còn đẹp hơn cả sao băng. Không chỉ thân phi tiêu phát sáng mà mỗi khi nó xoay vòng, toàn bộ vật thể đều quét ra từng vệt ánh sáng bạc lấp lánh.