Nó là một cây nấm nhỏ màu xám. Xám xịt, bé tí lại còn mang độc, chất độc có thể mê hoặc bất cứ sinh vật nào, nên tất cả đáng lý phải tránh xa nó như tránh tà. Thế nhưng đám động vật biến dị và lũ xác …
Nó là một cây nấm nhỏ màu xám.
Xám xịt, bé tí lại còn mang độc, chất độc có thể mê hoặc bất cứ sinh vật nào, nên tất cả đáng lý phải tránh xa nó như tránh tà.
Thế nhưng đám động vật biến dị và lũ xác sống lại cứ bám riết lấy nó mà cắn.
Chắc chắn là do chúng nó ngu quá rồi, nó vừa chạy trốn vừa ôm chiếc mũ nấm bị cắn mất một góc mà nghĩ.
Có lẽ trên thế giới này vẫn còn giống loài có trí tuệ có thể hiểu được nó.
Nó chỉ là một cây nấm.
Chỉ cần một góc tối tăm và ẩm ướt nho nhỏ là đủ sống qua ngày.
Một đứa như nó chắc chắn sẽ tìm được người nuôi mình dễ như bỡn.
Trong lúc đang hì hục bỏ chạy, cây nấm nhỏ bất ngờ phát hiện một con người toàn thân thương tích chằng chịt, thế là lặng lẽ bám lên người người đó như một cái móc khóa sống.
Cố tổng: “...?”
Nhặt lên rồi vứt đi.
Chưa được bao lâu, cây nấm lì lợm ấy lại lù lù xuất hiện.
Lại bị nhặt lên, lần này bị ném đi xa hơn.
Cây nấm ôm chặt mũ, suýt nữa lại bị cắn tiếp, hậm hực chạy về, tức đến phát run.
Cố tổng cúi đầu nhìn cây nấm đang đập loạn trên người mình, còn phát ra âm thanh “bụp bụp” kỳ lạ.
Trong mắt kẻ khác, Cố Vọng là kẻ máu lạnh tàn nhẫn, gϊếŧ người không chớp mắt, vậy mà giờ đây chính hắn cũng không thể ngờ được là lại có ngày bản thân bị một cây nấm lừa bám dính lấy.
“...” Thôi được rồi.
Cây nấm mê hoặc ấy rốt cuộc cũng yên tâm mà cư ngụ trên cơ thể người đàn ông này.
Nhưng một thời gian sau...
Cây nấm ấy ôm đầu nấm, bàng hoàng đến ngây người, tại sao con người không bị cắn cũng có thể bị mê hoặc được nhỉ?
Note: Văn án ngôi thứ nhất, chính văn ngôi thứ ba
Hong sinh nấm con ạ 🥹🥹🥹