Dương mẫu nhìn Dương Chiêu Đệ với ánh mắt đầy oán độc. Khi thấy vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt nàng ấy, ngọn lửa giận dữ trong lòng bà ta bùng lên dữ dội, không thể kìm nén thêm được nữa. Bà ta đẩy mạnh con trai sang một bên rồi lao thẳng về phía Dương Chiêu Đệ, cây trâm nhọn hoắt trên tay nhắm thẳng vào mặt nàng ấy mà đâm tới.
Tốc độ của bà ta quá nhanh, nhanh đến mức những người qua đường đang vây xem còn chưa kịp phản ứng.
Mọi người xót xa quay mặt đi, không nỡ chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn sắp xảy ra.
Chỉ nghe thấy một tiếng "bốp" vang lên, Dương mẫu cảm thấy l*иg ngực đau nhói dữ dội. Khi bà ta khó nhọc mở mắt ra thì phát hiện mình đã ngã lăn quay ra đất cùng với ông chồng già.
Kẻ ra tay là ai thì đã quá rõ ràng.
Linh Vi bước tới, vẻ mặt thản nhiên cúi xuống nhìn hai người họ, hạ giọng nói: "Chiêu Đệ đã là người của ta, dám cả gan bắt nạt nàng ấy ngay trước mặt ta, lá gan của các người... cũng lớn thật đấy."
Trái ngược hoàn toàn với dung mạo tuyệt mỹ, biểu cảm của nàng lúc này lại toát lên vẻ tàn nhẫn và hung ác, khiến người nhìn không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Tất nhiên, vẻ mặt đe dọa này chỉ có hai vợ chồng nhà họ nhìn thấy mà thôi.
"Ta, ta không thèm cưới nàng nữa đâu, không được bắt nạt cha mẹ ta!" Dương Quang Diệu lao tới, giẫm một cái thật mạnh lên chân Linh Vi.
Sức lực của hắn ta quá nhỏ bé nên chẳng gây ra chút tổn thương nào cho Linh Vi cả.
Thế nhưng, khi nhìn thấy dấu chân in hằn rõ rệt trên đôi giày thêu của mình, tâm thế xem kịch ban đầu của Linh Vi cuối cùng cũng thay đổi.
Nàng ghét thằng nhóc này.
Linh Vi đưa tay bóp chặt lấy mặt hắn ta, đợi đến khi nước mắt nước mũi của hắn ta sắp rớt xuống tay mình, nàng mới thẳng tay ném nó về phía Dương mẫu. Bà ta vốn đã bị lệch lục phủ ngũ tạng, nay lại phải chịu thêm cú va đập mạnh, đau đớn đến mức ngất lịm đi ngay lập tức.
Những người qua đường vốn định ra tay "anh hùng cứu mỹ nhân" giờ chỉ biết nhìn nhau trân trối.
Mỹ nhân này bạo lực quá.
Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên. Người phụ nữ đó rẽ đám đông lao vào, ánh mắt dán chặt lên người Linh Vi, giọng điệu đầy vẻ lo lắng:
"Linh cô nương đáng thương của ta ơi, nãy ta nghe nói cô bị người ta bắt nạt, có bị thương ở đâu không? Là kẻ nào dám bắt nạt cô , để ta đi dạy cho hắn một bài học."
Người mới đến chính là Triệu Gia Y, bà chủ của Hồng Tụ Chiêu.
"Ta tưởng là ai, hóa ra là Liễu đại ca chuyên bán con gái đây mà?"
Triệu Gia Y vốn mồm mép lanh lợi, lời nói ra nửa thật nửa giả, chỉ vài câu đã khéo léo kéo hết sự căm ghét của đám đông vây xem về phía nhà họ Dương.
Xem ra những ngày tháng sau này của bọn họ cũng chẳng dễ thở chút nào.
Cú ra đòn của Linh Vi rất mạnh, Dương phụ Dương mẫu chắc chắn sẽ mang bệnh trong người, còn khuôn mặt của Dương Quang Diệu thì bị nàng bóp đến lệch lạc, dù có chữa khỏi được thì cũng tốn một khoản tiền không nhỏ.
Linh Vi chẳng hề thấy mình tàn nhẫn chút nào. Dương Chiêu Đệ là người của nàng, nàng đương nhiên phải ra mặt trút giận thay, hơn nữa, nhà họ Dương cũng là gieo gió gặt bão, tội đáng muôn chết.
Chỉ có điều, sự xuất hiện của Triệu Gia Y lại khiến Linh Vi có chút khó xử.
Nàng làm gì có tiền mà trả cho bà ta chứ?
May thay, Triệu Gia Y dường như đã quên béng chuyện đó, chẳng những không nhắc đến mà còn ân cần hỏi han nàng đủ điều.
"Triệu tỷ tỷ, ta và huynh trưởng sắp phải rời đi rồi."
"Hả!" Triệu Gia Y thốt lên kinh ngạc, trong đáy mắt thoáng qua vẻ không nỡ: "Sao lại đi nhanh thế, vậy sau này ta biết đi đâu tìm cô đây?"
Bà ta thật sự không muốn mất liên lạc với Linh cô nương.
Nhìn ánh mắt đầy quan tâm của Triệu Gia Y, Linh Vi bỗng nảy sinh ý nghĩ trêu chọc. Nàng ghé sát vào tai Triệu Gia Y, thì thầm: "Triệu tỷ tỷ, thật ra ta là yêu quái đấy, mà yêu quái thì... đương nhiên là phải về động yêu quái rồi."
Triệu Gia Y nghe vậy thì mặt lộ vẻ kinh hãi, nhưng rất nhanh sau đó bà ta đã tự trấn tĩnh lại.
Tiền kiếm được đến một mức độ nào đó thì cũng chẳng còn gì mới mẻ nữa, so với cuộc sống nhàm chán hiện tại, bà ta bỗng dưng lại muốn được mở mang tầm mắt về cái "thế giới mới" của yêu quái xem sao.
"Linh cô nương định đưa cả Chiêu Đệ đi cùng đúng không?" Bà ta đánh bạo nắm lấy tay Linh Vi, trong mắt ánh lên vẻ kiên định, "Vậy cô thấy ta thế nào? Ta giàu có và hiểu biết hơn con bé đó nhiều, dù là yêu quái thì cũng có lúc cần dùng đến bạc chứ nhỉ?"
Linh Vi: "..."
Chết dở, nghe hấp dẫn quá đi mất.
Tuy sắp phải quay về Hãm Không Sơn, nhưng kiếp trước nàng vốn là con người, không biết liệu có thích nghi được với cuộc sống của yêu quái hay không. Mà dù có thích nghi được thì nàng vẫn muốn xuống trần gian dạo chơi, và thứ quan trọng nhất để làm được điều đó đương nhiên là tiền bạc.
Linh Vi nắm lại tay Triệu Gia Y, nở nụ cười ngọt ngào mê hoặc: "Được thôi."
Nếu bà ta thật lòng muốn đi theo nàng, nàng cũng sẽ không để bà ta chịu thiệt thòi.
Tuy nhiên, sau khi nghe Triệu Gia Y nói cần ít nhất hai ngày để xử lý gia sản ở thành Vụ Ẩn, nụ cười trên môi Linh Vi lập tức tắt ngấm.
Ca ca Tam Thái Tử Na Tra tính khí nóng nảy kia chỉ cho nàng vỏn vẹn một canh giờ, giờ mà bảo hoãn lại thêm hai ngày nữa, Linh Vi nghi ngờ hắn sẽ lôi Trảm Yêu Kiếm ra chém nàng làm đôi mất.
Nhưng sức cám dỗ của tiền bạc thật sự quá lớn, nàng không thể nào cưỡng lại được.
"Này, Chiêu Đệ, cô đi thuyết phục Tam Thái Tử thư thả cho thêm hai ngày nữa đi." Linh Vi gục đầu xuống bàn, cùng đường bí lối nói bừa.
Dương Chiêu Đệ: "..."
Linh cô nương à, ngài muốn ta chết thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải vòng vo tam quốc thế.
Trông ta có giống người dám mở miệng nói chuyện với Tam Thái Tử không hả?