Chương 39: Nhẫn tâm

Dương Chiêu Đệ bỗng nhiên chẳng còn sợ hãi gì nữa. Cha mẹ thì đã sao chứ? Họ chẳng qua cũng chỉ là sinh ra nàng ấy mà thôi. Từ nhỏ đến lớn, những việc nàng ấy làm cho gia đình này còn chưa đủ nhiều hay sao?

Họ đã nhẫn tâm bán nàng ấy đi rồi, giờ đây nàng ấy là người của Linh cô nương.

Nàng ấy nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Linh cô nương vang lên: "Các người chính là cha mẹ của Chiêu Đệ?"

Mãi đến khi cánh tay truyền đến cơn đau nhói do bị véo, Dương phụ mới dứt được ánh mắt ra khỏi người mỹ nhân.

Cũng không thể trách ông ta thiếu hiểu biết, bởi người con gái đang ôm Chiêu Đệ quả thực là tuyệt sắc giai nhân, chẳng ai có thể làm ngơ trước vẻ đẹp của nàng.

"Tỷ tỷ, tỷ đẹp quá, có thể làm vợ của đệ được không?"

"Không được." Linh Vi còn chưa kịp trả lời thì Dương Chiêu Đệ đã nhanh nhảu đáp thay, giọng nói mang theo sự mỉa mai vang lên: "Mày cũng không tự soi gương xem lại cái bản mặt của mình đi, nếu không phải là con trai thì mày đã bị bán đi từ lâu rồi."

"Chiêu Đệ!" Dương mẫu thấy con trai mắt đỏ hoe, nước mắt cứ thế tuôn rơi, đau lòng đến mức đỏ bừng cả mặt: "Sao con có thể nói Quang Diệu như thế, nó là đệ đệ duy nhất của con đấy."

Vì e ngại có người ngoài, hơn nữa người phụ nữ kia trông lại giống tiểu thư con nhà thế gia, nên Dương mẫu nói chuyện đã kiềm chế hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, sự bóc lột trong thời gian dài đã khiến bà ta có một cảm giác bề trên tự nhiên khi đối mặt với Dương Chiêu Đệ, như thể bà ta nói gì thì con gái cũng phải vô điều kiện đáp ứng.

"Nó mới không phải là em trai ta, các người cũng không phải là cha mẹ ta."

"Cái đồ bất hiếu này, sao mày dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế, cẩn thận bị trời đánh thánh vật đấy!" Dương phụ tức giận đến mức nhảy dựng lên, bộ mặt xấu xa ngay lập tức lộ rõ.

"Cho dù ta có chết không toàn thây, ta cũng không muốn làm con gái của các người nữa." So với sự nóng nảy của cha Dương, Dương Chiêu Đệ tuy mặt đỏ bừng vì tức giận nhưng ít nhất vẫn còn giữ được lý trí.

Cuộc tranh cãi của mấy người họ nhanh chóng thu hút sự chú ý của đám đông. Vốn dĩ mọi người đang dồn sự chú ý vào Linh Vi, nhưng chuyện cãi vã cũng là một trò vui không thể bỏ qua.

Thấy người vây xem ngày càng đông, Dương phụ bỗng chốc có thêm dũng khí, ông ta chỉ thẳng vào mặt Dương Chiêu Đệ mà mắng: "Mày... mày... cái đồ con gái bất hiếu này, tao vất vả sinh ra nuôi lớn mày, vậy mà mày dám ăn nói hỗn láo với cha ruột, hôm nay tao phải đánh chết mày!"

Dứt lời, Dương phụ liền lao tới, giơ cao bàn tay định tát.

Thế nhưng, cái tát này còn chưa kịp giáng xuống người con gái thì ông ta bỗng cảm thấy tầm nhìn bị đẩy lùi về phía sau, tiếp đó là cú ngã sóng soài xuống đất.

Dương phụ không thể tin nổi nhìn người phụ nữ vừa đá bay mình, ông ta thậm chí còn cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, khiến biểu cảm trên mặt chuyển từ kinh ngạc sang sợ hãi tột độ.

"Yêu... yêu quái! Nàng ta là yêu quái!"

Ông ta đau đớn, run rẩy chỉ tay về phía "kẻ đầu sỏ" Linh Vi: "Mau... mau bắt lấy nàng ta!"

Đám đông vây xem xì xào bàn tán, nhưng tuyệt nhiên không một ai bước lên.

Chỉ cần nhìn mặt thôi cũng biết gã đàn ông này chẳng phải thứ tốt lành gì, làm sao họ có thể vì ông ta mà đi bắt nạt mỹ nhân chứ.

Linh Vi chẳng hề để tâm đến lời nói của Dương phụ, nàng giờ đây chỉ muốn dạy cho gia đình này một bài học nhớ đời. Thế nhưng, chưa đợi nàng kịp ra tay tiếp thì đã thấy một bóng người màu xanh lướt qua bên cạnh.

"Ông mới là yêu quái, là con yêu quái chuyên hút máu người!" Dương Chiêu Đệ bất ngờ nhảy ra chỉ thẳng vào mặt Dương phụ, khuôn mặt vốn không mấy nổi bật giờ đây tràn đầy sự phẫn nộ: "Các người ngoài việc sinh ta ra thì còn làm được chuyện gì tốt đẹp cho ta nữa không? Đã nhẫn tâm bán ta vào lầu xanh rồi thì chúng ta coi như không còn quan hệ gì nữa, các người cũng đừng có tự xưng là cha mẹ của ta nữa."

Dương Chiêu Đệ vừa dứt lời, không ít người vây xem đều hít vào một hơi khí lạnh.

Mặc dù bọn họ cũng trọng nam khinh nữ, nhưng cùng lắm chỉ là thiên vị con trai hơn một chút, chứ đâu ai nỡ lòng nào bán con gái ruột đi, lại còn bán vào cái chốn nhơ nhớp như lầu xanh.

Trong chốc lát, Dương phụ nhận về không ít ánh mắt khinh bỉ.

"Các người bây giờ tìm đến đây, chẳng lẽ là thấy ta đổi đời rồi nên muốn kiếm chác chút lợi lộc gì từ ta sao?" Dương Chiêu Đệ đưa tay chỉnh lại váy áo, tiếp tục nói.

Lúc này mọi người mới để ý thấy cô gái có dung mạo bình thường này lại đang khoác lên mình những bộ quần áo và trang sức thượng hạng.

Những người đàn ông ban đầu còn cảm thấy nàng ấy có phần vô tình với cha ruột, sau khi nghe xong những lời này cũng không nhịn được mà bắt đầu phỉ nhổ cặp cha mẹ tệ bạc kia.

Dương Quang Diệu là người đầu tiên không chịu nổi những ánh mắt soi mói ấy, hắn ôm chầm lấy mẹ mình mà gào khóc nức nở.