"Tam Thái tử, ta muốn xử lý xong một việc trước đã."
Ngay sau khi Thanh Diệc rời đi, Linh Vi vội vàng bước đến bên cạnh Na Tra, cất lời trước khi hắn kịp mở miệng.
Vừa dứt lời, nàng đã thấy Na Tra nhướng mày. Đoán chắc hắn sắp buông lời châm chọc, nàng bèn chắp tay trước ngực, chân thành nói chặn đầu: "Tam Thái tử, xin ngài đấy. Chuyện của Chiêu Đệ vẫn chưa giải quyết xong, nếu cứ rời đi như thế, ta sẽ hối hận cả trăm năm mất."
Na Tra vốn chẳng hứng thú gì với chuyện của phàm nhân, càng không muốn vì họ mà lãng phí thời gian của mình.
Hắn đang định từ chối thì thấy con chuột nhỏ kia cúi gằm mặt xuống, hàng mi run rẩy như thể nước mắt sắp trào ra đến nơi.
Hình ảnh con chuột nhỏ khẽ cười thổi bay những cánh hoa chợt thoáng qua trong tâm trí hắn.
Na Tra không khỏi cau mày, tự cảm thấy mình chắc là bị ma chướng rồi.
Hắn xua tan hình ảnh đó ra khỏi đầu, cũng vì tâm trạng không tốt nên giọng điệu trở nên cực kỳ khó chịu: "Một canh giờ. Ta đợi nàng ở ngoài thành."
"Đa tạ Tam Thái tử!"
Linh Vi mừng rỡ ra mặt, sắc mặt cũng theo đó mà hồng hào hẳn lên.
Na Tra liếc nhìn nàng một cái rồi thu lại ánh mắt, quay người rời đi. Thấy vậy, Linh Vi cũng không dám chậm trễ thêm nữa, nàng kéo tay Dương Chiêu Đệ, hỏi lại địa chỉ nhà cha mẹ nàng ấy.
Ý định của Linh cô nương đã quá rõ ràng, chính là muốn giúp nàng ấy dạy dỗ lại cha mẹ mình.
Không, bọn họ không xứng làm cha mẹ!
Lần này, Dương Chiêu Đệ không còn lo lắng cho sự an nguy của Linh cô nương nữa. Trong lòng nàng ấy dâng lên chút xúc động, xen lẫn một tia sảng khoái, nàng nói: "Để ta đưa Linh cô nương đi."
Linh Vi đương nhiên không có ý kiến gì.
Thế nhưng, khi hai người đến Dương gia, hàng xóm lại cho biết họ đã lên tửu lầu lớn nhất trong thành để ăn mừng con trai được nhận vào thư viện tốt.
Dùng tiền bán con gái để đi ăn mừng cho con trai, quả đúng là một đôi "cha mẹ tốt".
Sắc mặt Dương Chiêu Đệ tái nhợt. Dù đã sớm biết bản chất của họ, nhưng trái tim nàng ấy vẫn không kìm được mà nhói lên đau đớn.
Thấy vậy, Linh Vi kéo Dương Chiêu Đệ đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ đi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định:
"Đi thôi, hôm nay ta phải xem bọn họ ăn mừng thế nào."
Khi quay lại Vụ Ẩn thành, con phố vốn sầm uất nay bỗng trở nên tiêu điều đi nhiều. Rất nhiều quan sai mặc đồ tang trắng, vẻ mặt bi thương đang dán cáo thị khắp nơi.
Dương Chiêu Đệ ghé lại gần xem, sắc mặt khẽ biến đổi. Nàng ấy lập tức lùi về phía Linh Vi, thì thầm: "Linh cô nương, trên đó viết là thành chủ đột ngột qua đời vì bạo bệnh."
Thành chủ hẳn chính là con hổ yêu mà Thanh Diệc đã nhắc đến trước đó, xem ra đã bị Na Tra diệt trừ rồi. Chuyện thành chủ là yêu quái nếu bại lộ chắc chắn sẽ gây hoang mang, nên việc công bố như vậy cũng là lẽ thường tình.
Linh Vi nói nhỏ điều này cho Dương Chiêu Đệ biết, nghe xong, vẻ đau buồn trên mặt nàng ấylập tức tan biến.
...
Lúc này, cha của Dương Chiêu Đệ đang vô cùng buồn bực.
Vốn dĩ họ đang hân hoan vào thành ăn mừng, ai ngờ vừa bước chân vào đã nghe tin dữ thành chủ qua đời. Tửu lầu nào còn dám mở cửa buôn bán nữa, hại họ đi bộ hơn nửa canh giờ mà công cốc.
Quan trọng hơn là thư viện mà con trai út thi đỗ lại do chính thành chủ bỏ tiền xây dựng. Nay thành chủ đã mất, người cháu trai vốn không hợp tính với ông ta lên nắm quyền, chẳng biết tương lai cái thư viện này sẽ đi về đâu.
Nếu biết trước cơ sự thế này, lúc đầu họ đã đòi thêm tiền bán con gái, như vậy mới có đường xoay sở.
Đâu đến nỗi rơi vào thế bị động như bây giờ?
Dương phụ hối hận đến xanh cả ruột. Trong đầu ông ta lại hiện lên hình ảnh đứa con gái chăm chỉ tháo vát khi còn ở nhà, giờ đây bao nhiêu việc đổ dồn lên đầu, càng khiến ông ta thêm bất mãn.
Ngay lúc Dương phụ đang "nhớ thương" con gái, cách đó vài chục mét bỗng xuất hiện một bóng hình màu xanh, nhìn dáng người rất giống con gái ông ta.
Chẳng lẽ hoa mắt rồi sao? Bộ y phục lộng lẫy cùng trang sức kia, đứa con gái nghèo kiết xác nhà ông ta làm sao xứng đáng có được?
Dương phụ lắc đầu, đang định bỏ đi thì thấy bóng người áo xanh kia quay đầu lại. Gương mặt nhìn nghiêng quen thuộc khiến ông ta sững sờ tại chỗ.
Rất nhanh sau đó, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Dương phụ lộ ra nụ cười tham lam. Ông ta vỗ vai người vợ đang mệt mỏi bên cạnh, khi bà ta quay sang nhìn, ông ta liền chỉ tay về hướng đông.
Hai người nhìn nhau cười, mọi điều muốn nói đều hiểu rõ trong lòng.
Con gái được người đàn ông giàu có để mắt tới rồi, xem ra họ đã chọn đúng kết cục cho nó, phen này cuộc sống sau này của họ chắc chắn sẽ không tệ rồi.
Dương phụ kéo tay đứa con trai út, ba chân bốn cẳng chạy nhanh tới.
"Chiêu Đệ!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cả người Dương Chiêu Đệ cứng đờ trong giây lát. Giọng nói này đã vô số lần trở thành cơn ác mộng trong những đêm đen, khiến nàng ấy run rẩy theo thói quen.
Cũng chính vào lúc này, nàng ấy cảm nhận được mình rơi vào một vòng tay ấm áp, kéo theo đó là hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ.
Nàng ấy nghiêng người nhìn sang, thì ra chính là Linh cô nương đang ôm lấy mình.