“Đau đau đau.”
“Đau rồi mới chừa.”
Giọng nói thờ ơ của Na Tra vang đến, nhưng lực tay lại không hề giảm đi chút nào.
Có lẽ là do mấy lần trước hắn quá dễ nói chuyện, đến nỗi con chuột bạch nhỏ này sinh gan, dám cả gan can thiệp vào quyết định của hắn.
“Hu hu hu.”
Linh Vi định đưa tay gỡ tay hắn ra, nhưng tay vừa giơ lên được nửa chừng, liền đột nhiên chạm phải một rào chắn vô hình, không thể tiến thêm được nữa.
Dương Chiêu Đệ đang sợ hãi đứng bên cạnh thấy cảnh này, mắt liền đỏ hoe. Nàng ấy không màng đến sợ hãi nữa, vội vàng xông lên muốn giải cứu Linh Vi.
“Đứng lại!”
Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của thiếu niên vang vọng bên tai, khiến thân thể Dương Chiêu Đệ không thể nhúc nhích thêm chút nào.
Na Tra kéo gương mặt của Linh Vi lại trước mặt mình. Xúc cảm dưới tay vừa mềm mại vừa mịn màng, thế nhưng gò má của con chuột bạch nhỏ đã đỏ ửng đến mức khó coi, trông như vừa bị ai tát cho một cái thật mạnh.
“Nếu thật lòng muốn giúp người khác, thì ít nhất nàng cũng...” Nhìn con chuột bạch nhỏ thảm hại như vậy, Na Tra không hề mềm lòng. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười giễu cợt, lời nói ra còn sắc lạnh hơn cả gió bấc: “Cũng đừng vô dụng như thế.”
Theo quan điểm của Na Tra, lòng tốt cũng cần có thực lực để chống đỡ. Nếu bản thân không có năng lực, thì lòng tốt đó thà không có còn hơn.
Na Tra còn định nói thêm gì đó, thì bỗng cảm nhận được có giọt nước rơi trên tay mình.
Na Tra nhìn sang, liền thấy đôi mắt con chuột bạch nhỏ đã đỏ hoe, hàng mi cong vυ"t đọng đầy những giọt lệ. Mỗi khi chớp mắt, nước mắt lại lăn dài trên má, có giọt chảy xuống cằm, có giọt lại rơi xuống tay hắn.
Tiểu thiếu niên như bị bỏng, vội vàng buông tay ra. Ngay sau đó, hắn thấy con chuột bạch nhỏ chỉ im lặng nhìn mình chằm chằm, đôi mắt đỏ hoe kia như một lời phản kháng không lời.
Nàng là yêu tinh, mà yêu tinh thì tự nhiên là xinh đẹp. Nhất là dáng vẻ lê hoa đái vũ của nàng, lại càng khiến người ta đau lòng.
Cho dù Na Tra không phải là kẻ biết thương hoa tiếc ngọc, thì trong khoảnh khắc này cũng không khỏi nghi ngờ bản thân một chút: Liệu mình có quá đáng lắm không?
Dĩ nhiên, sự nghi ngờ này thật sự chỉ kéo dài trong chốc lát.
Na Tra nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thản. Hắn nhìn con chuột bạch nhỏ đang khóc thút thít, bất giác khẽ cau mày.
“Không được khóc nữa.” Giọng hắn tuy không còn lạnh lùng như mọi khi, nhưng vẫn mang theo ngữ khí ra lệnh cao ngạo.
Linh Vi sụt sịt mũi, cố nén đi sự khó xử và đau lòng trong tim, rồi nặn ra một nụ cười với Na Tra.
“Xấu quá.” Na Tra nghiêng người đi, dùng từ ngữ sắc bén: “Khó coi chết đi được.”
Linh Vi: “...”
Linh Vi mím môi, thu lại nụ cười vừa cong lên nơi khóe miệng.
Vốn dĩ nàng chỉ định giả khóc để lấy lòng thương hại, nhưng khi giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, những cảm xúc tồi tệ đã nhấn chìm nàng như nước lũ, khiến nàng không ngừng rơi lệ.
Hơn nữa, để giữ gìn hình tượng xinh đẹp của mình, nàng cũng không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ.
May mà kế hoạch tuy có chút sai lệch, nhưng kết quả cuối cùng vẫn tốt đẹp.
Na Tra không những đã buông nàng ra, mà nhìn biểu cảm và trạng thái của hắn bây giờ, dường như đã tạm thời quên mất chuyện phá biển hoa rồi.
Linh Vi thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng không dám lơ là chút nào.
Nếu để hắn kịp phản ứng lại, thì chuyện phá nhà cũng chỉ là trong phút chốc.
Nghĩ đến đây, Linh Vi bước lên trước, khẽ gọi hắn lại, rồi lên tiếng: “Tam Thái tử, chúng ta...”
Linh Vi đang định nói ra mục đích của mình thì đột nhiên một cơn gió mạnh cuốn theo những cánh hoa trên mặt đất ập tới. Theo sau đó là một mùi hương thanh khiết khiến người ta say mê và thả lỏng. Linh Vi nhắm mắt hít một hơi, cảm giác buồn ngủ ập đến khiến nàng chỉ muốn nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng cơ thể chỉ vừa thả lỏng được một nửa, Linh Vi liền cảm thấy cổ tay bị thứ gì đó đâm vào, cảm giác đau đớn khiến nàng lập tức tỉnh táo trở lại.
Linh Vi nhìn xuống cổ tay mình, lúc này nó đang bị ai đó nắm chặt.
Và người đang nắm cổ tay nàng, không ai khác chính là Na Tra, người vô cùng ghét bỏ nàng.
“Đây là yêu quái tốt mà nàng nói đấy à?” Lực tay của Na Tra siết chặt hơn, một tay nhanh chóng bẻ mặt Linh Vi lại, bắt nàng phải nhìn thẳng về phía trước.