Qua hai lần gặp mặt, nam tử áo trắng kia luôn cho nàng cảm giác thoát tục tuyệt trần, và hoàn toàn lạc lõng với vạn vật trên thế gian.
Trên người hắn, Linh Vi chưa từng cảm nhận được một tia ác ý nào.
Hơn nữa, lúc nàng rời đi, nam tử áo trắng rõ ràng đã đuổi theo, nhưng lại không hề ngăn cản nàng.
Tất cả mọi chuyện, đều khiến Linh Vi cảm thấy yêu quái này không phải là kẻ đại ác.
Không chỉ vì nam tử áo trắng kia, mà còn vì “hình tượng” lương thiện dịu dàng của chính mình, Linh Vi quyết định liều một phen.
Vì vậy, khi đối mặt với khuôn mặt không nói một lời và ngày càng âm trầm của Na Tra, nàng không những không bị dọa lui, mà ngược lại còn trực tiếp đối diện với ánh mắt sắc như dao của hắn.
Còn Dương Chiêu Đệ vừa mới chạy tới, đã sợ đến mức sắp khóc rồi.
Na Tra: “...”
Lúc con chuột bạch nhỏ kia xông lên, trước hết Na Tra đã bị hành động táo bạo của nàng làm cho kinh ngạc.
Phải biết rằng, nếu vừa rồi hắn không kịp thu tay lại, thì con chuột bạch nhỏ này đã suýt trở thành vong hồn dưới lưỡi kiếm của hắn rồi.
Cũng không biết nàng lấy đâu ra dũng khí nữa?
Rõ ràng trông nhát gan là thế, đến nỗi rơi từ trên mây xuống cũng sợ đến phát khóc, vậy mà sao bây giờ lại không sợ nữa?
Na Tra lộ vẻ không vui: “Cô nghĩ ta sẽ tin cô sao?”
Bản thân nàng cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì, lấy đâu ra tự tin mà đi nói đỡ cho kẻ khác chứ?
“Tam Thái tử, Chiêu Đệ đã ở cùng yêu quái gần hai năm rồi. Nếu hắn có lòng hại người, thì Chiêu Đệ chẳng phải đã sớm thành oan hồn rồi sao?”
Linh Vi huých nhẹ Dương Chiêu Đệ, ra hiệu cho nàng ấy lên tiếng.
“Đ-đúng vậy ạ, ta... ta quen ắn nhiều năm rồi. Hắn ngoài... ngoài việc đánh đàn trồng hoa ra thì chỉ thích nghe ta... ta kể chuyện thôi.” Vì quá sợ hãi, giọng của Dương Chiêu Đệ nghẹn ngào, đứt quãng, nhưng không thể phủ nhận rằng, cả giọng điệu và nét mặt của nàng ấy đều vô cùng kiên định.
Na Tra nghe vậy thì nhíu mày: “Điều đó chỉ nói lên được một khía cạnh mà thôi.”
Nếu yêu quái kia thích nữ tử phàm trần này, thì dĩ nhiên sẽ không làm hại nàng ấy.
Hơn nữa, trực giác mách bảo Na Tra rằng con yêu quái đó không hề vô hại.
“Vậy tại sao Tam Thái tử lại cứ khăng khăng cho rằng hắn là kẻ ác?” Linh Vi vặn lại.
Người có người tốt kẻ xấu, thì yêu quái dĩ nhiên cũng vậy.
Na Tra nhướng mày, hiếm khi có nhã hứng đôi co với nàng: “Yêu quái trên thế gian đa phần đều là kẻ ác, đây không phải là định kiến, mà là sự thật.”
Khi nghe thấy có yêu quái, con người theo phản xạ sẽ sợ hãi, chẳng phải chính là vì những việc mà chúng đã làm hay sao?
Bởi vậy, trước khi tận mắt nhìn thấy con yêu quái kia, Na Tra sẽ chỉ coi hắn là kẻ ác.
Nếu lần này lại thả cho ác yêu chạy thoát, thì hắn còn mặt mũi nào làm Thần giáng ma nữa?
Thế nhưng, nếu đúng như lời con chuột bạch nhỏ nói, hắn cũng không phải là kẻ thích đuổi cùng gϊếŧ tận.
“Đó rõ ràng là định kiến mà.” Linh Vi bĩu môi, lẩm bẩm.
Rõ ràng là đã có thành kiến, cho rằng yêu quái sinh ra đã là giống loài độc ác, vậy mà miệng còn nói là sự thật.
Na Tra cười như không cười: “Gan cô càng ngày càng lớn rồi đấy.”
“Đâu có, gan ta nhỏ như chuột mà.” Linh Vi cười nói một câu đùa nhạt nhẽo.
“Ta thấy gan cô to lắm đấy.” Na Tra cười lạnh rồi bước tới. Hắn túm lấy cánh tay của con chuột bạch nhỏ, định bụng ném nàng ra ngoài.
Nhận ra ý đồ của Na Tra, Linh Vi vội vàng lùi lại.
Sau một hồi giằng co, mặt Linh Vi trắng bệch như tro tàn.
Hoàn toàn không thể giãy ra được.
Đừng nhìn Na Tra có vẻ còn nhỏ tuổi, nhưng sức tay của hắn thật sự rất lớn, Linh Vi thậm chí còn cảm thấy xương tay mình sắp gãy đến nơi rồi.
“Tam Thái tử, chúng ta bình tĩnh lại trước đã được không?” Đối mặt với sự áp đảo của Na Tra, Linh Vi dở khóc dở cười. Đầu óc nàng trống rỗng, liền trở tay ôm chặt lấy cánh tay hắn, miệng không ngừng van xin: “Ít nhất thì cũng đừng phá nhà chứ?”
Một kiếm này chém xuống, biển hoa mất đi đã đành, mà Na Tra và nam tử áo trắng chắc chắn sẽ trở mặt thành thù.
Đến lúc đó, cho dù nam tử áo trắng vốn là một yêu quái tốt, thì cũng sẽ hắc hóa trong phút chốc mà thôi.
Nhìn nữ tử áo hồng đang ôm chặt cánh tay mình, đôi mày của Na Tra nhíu chặt hơn cả trời cao. Hắn thu Trảm Yêu Kiếm lại, dùng bàn tay còn rảnh rỗi véo mạnh lên má nàng, sau đó kéo ra ngoài ——
“Ta thấy cô còn đáng bị dạy dỗ hơn cả con yêu quái kia đấy nhỉ?”