Chương 32: Thiện ác

Linh cô nương có khi nào bị lừa rồi không? Người này căn bản là không thèm che giấu gì cả, vẻ mặt như vậy mà là thần tiên trong truyền thuyết sẽ để lộ ra sao?

Hiển nhiên, Linh Vi cũng đã chú ý đến "vẻ mặt ác nhân" của Na Tra. Nàng mỉm cười quay mặt Dương Chiêu Đệ lại, đôi mắt trong veo, thuần khiết nhìn thẳng vào mặt nàng ấy, đôi môi anh đào khẽ mở: "Chiêu Đệ, cô tin ta không?"

Dương Chiêu Đệ: "Ta tin!"

Nàng ấy đương nhiên là tin Linh cô nương rồi.

Nhưng mà...

Dương Chiêu Đệ muốn quay đầu lại để nhìn mặt Na Tra, thế nhưng nàng ấy vừa mới nảy ra ý nghĩ này, thì đôi tay đang ôm lấy gương mặt nàng ấy đã siết chặt lại.

Nàng ấy còn chưa kịp hoàn hồn, thì trước mắt đã là gương mặt phóng đại của Linh cô nương: "Chiêu Đệ?"

Dương Chiêu Đệ bị nhan sắc tấn công đến cạn lời: "..."

Nàng ấy tin rồi, nàng ấy tin thật rồi. Giờ đây, cho dù Linh cô nương có nói tiểu thiếu niên bên cạnh thực chất là một tiểu cô nương đi chăng nữa, nàng ấy cũng sẽ tin không chút nghi ngờ.

Thấy dáng vẻ này của Dương Chiêu Đệ, Linh Vi lộ ra vẻ mặt hài lòng. Nàng quay đầu nhìn về phía Na Tra, rồi mỉm cười với hắn.

Na Tra liền lườm Linh Vi một cái sắc lẻm.

Vừa mới quyến rũ nữ nhân phàm trần xong, giờ lại đến quyến rũ cả hắn sao?

Thế nhưng, "con chuột bạch nhỏ" này lại thu hồi ánh mắt quá nhanh, thành ra không hề nhận được ánh nhìn chán ghét của hắn.

Na Tra: "..."

Hắn chống mắt lên xem "con chuột bạch" nam nữ đều không tha này sẽ moi được thông tin gì đây!

Chỉ thấy "con chuột bạch nhỏ" kia từ từ trượt tay xuống khỏi gương mặt của nữ nhân phàm trần, cuối cùng nắm lấy tay nàng ấy, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Chiêu Đệ, thật ra cô biết người đó là yêu quái, đúng không?"

Dương Chiêu Đệ, lúc này đã bị mê mẩn đến ngây ngất, bất giác gật đầu.

"Tuy bây giờ hắn đối xử với cô vẫn còn bình thường, nhưng lỡ như có ngày hắn thú tính trỗi dậy, người gặp họa đầu tiên chính là cô đó." Nhớ lại dáng vẻ ôn hòa của nam tử áo trắng, Linh Vi đành phải nói trái với lương tâm mình: "Vì vậy, cô có bằng lòng cho chúng ta biết làm cách nào để gặp hắn không?"

Chiêu Đệ đã biết cách đi ra, thì tự nhiên cũng sẽ biết cách đi vào.

Mặc dù nam tử áo trắng không hề hung ác, nhưng Na Tra đã quyết tâm phải trừ khử hắn, nên nàng cũng chỉ đành có lỗi với hắn vậy.

Ấy thế mà, sau khi nghe yêu cầu của Linh Vi, Dương Chiêu Đệ vốn đang dịu dàng nghe lời bỗng lùi lại một bước, vẻ mặt kiên định lắc đầu từ chối: "Xin lỗi Linh cô nương."

Nếu thiếu niên trước mắt thật sự là thần tiên, vậy thì nam tử áo trắng sẽ gặp nguy hiểm.

Tuy rằng nàng ấy yêu mến Linh cô nương hơn, nhưng nàng ấy cũng tuyệt đối sẽ không bán đứng nam tử áo trắng.

Nhận thấy thái độ kiên quyết của Dương Chiêu Đệ, bề ngoài Linh Vi tỏ ra thất vọng, nhưng thực chất trong lòng lại vô cùng hài lòng.

Trước khi rời khỏi chỗ nam tử áo trắng, trong đầu Linh Vi đã đột nhiên nảy ra một ý tưởng khác.

Nếu chỉ đơn thuần nói cho Na Tra biết vị trí của yêu quái, thì cùng lắm hắn cũng chỉ thay đổi cách nhìn về mình một chút, chứ ấn tượng đã ăn sâu bén rễ thì rất khó thay đổi.

Nhưng nếu như... để hắn nhìn thấy được mặt lương thiện của mình... vậy thì ít nhất ấn tượng của hắn về nàng cũng sẽ tốt hơn nhiều, đúng không?

Cũng may là Chiêu Đệ tuy say mê nàng, nhưng vẫn còn nhớ đến sự tốt bụng của nam tử áo trắng. Nếu Chiêu Đệ cứ thế mà bán đứng hắn, vậy lỡ sau này nàng ấy gặp được người mình thích hơn, thì việc bán đứng chính mình cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Linh Vi buông tay Dương Chiêu Đệ ra, trước khi đi còn xoa nhẹ lên má nàng ấy rồi mỉm cười, dường như chuyện bị từ chối lúc nãy chưa từng xảy ra.

Nhìn Linh cô nương dịu dàng và tinh tế đến vậy, Dương Chiêu Đệ buồn đến muốn khóc, suýt chút nữa đã không kìm được lòng mình.

Linh Vi đi về phía Na Tra, dưới ánh mắt có phần trêu chọc của hắn, nàng gọi: "Tam thái tử?"

"Hửm?"

"Nếu gặp phải một yêu quái có bản tính lương thiện, ngài sẽ làm thế nào?" Linh Vi chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn hắn.

Thấy "con chuột bạch nhỏ" đang nháy mắt ra hiệu, tâm tư đã rõ rành rành, Na Tra bèn hừ lạnh một tiếng, cố tình không làm nàng vừa ý. Hắn nói với giọng đầy khinh thường: "Yêu quái thì vẫn là yêu quái, làm gì có chuyện phân biệt thiện ác?"

Linh Vi: "..."

Dường như không hề nhận ra suy nghĩ của Linh Vi, những lời nói chẳng thèm nể nang của Na Tra tiếp tục vang lên: "Mà nói lui một bước, cho dù có kẻ lương thiện đi nữa, thì yêu quái trên đời này nhiều không đếm xuể, nếu còn phải để ta đi phân biệt thiện ác, thì chẳng lẽ ta không cần nghỉ ngơi nữa hay sao?"