Chương 31: Lừa người à

Tính tình của Na Tra vốn không được tốt cho lắm, nhưng hắn cũng không hẹp hòi đến mức đi so đo tính toán với một người phàm.

Vì vậy, ngoại trừ việc cảm thấy có chút bất mãn trước sự khıêυ khí©h của cô gái người phàm kia lúc ban đầu, thì sau đó, ánh mắt của hắn chưa từng dừng lại trên người Dương Chiêu Đệ thêm một lần nào nữa.

So với cô gái người phàm không biết từ đâu xuất hiện này, ánh mắt của Na Tra phần nhiều đều đổ dồn vào chú chuột bạch kia.

Ngay từ lúc vào thành, hắn đã biết chú chuột bạch này rất giỏi tận dụng lợi thế của mình.

Ví dụ như ngay lúc này đây, ánh mắt của chú chuột bạch vừa trong veo lại vừa chăm chú, chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy vài giây thôi là đã khó lòng mà nổi giận với nó được nữa.

Linh Vi cũng là người rất biết quan sát sắc mặt, thế nên sau khi nhận ra cơn giận của Na Tra đã vơi đi quá nửa, nàng liền bỏ mặc Dương Chiêu Đệ, chạy đến trước mặt Na Tra, giọng điệu đầy nịnh nọt: "Tam Thái tử, ta đã có manh mối về con yêu quái rồi."

"Ồ?" Na Tra nhướng mày, lờ đi vẻ mặt đang ra sức lấy lòng của chú chuột bạch.

"Con yêu quái đó đang ẩn náu trong Loạn Hoa Cương này, nhưng hắn trốn rất kỹ. Nếu cứ tìm kiếm thế này thì không biết phải đến bao giờ mới thấy."

Vẻ mặt của Na Tra trông thật khó nói thành lời: "Chuyện này ta đã biết từ lâu rồi."

Bởi lẽ, yêu khí của con yêu quái đó đã biến mất hoàn toàn ở khu vực này, nên chẳng cần phải tìm kiếm đặc biệt cũng biết được nơi ở của hắn ta chính là tại đây.

Vậy mà chú chuột bạch này đã tốn bao công sức để thâm nhập vào hang ổ của địch, kết quả chỉ mang về được một manh mối như vậy thôi sao?

"Chắc chắn có điều mà Tam Thái tử không biết." Linh Vi không hề bận tâm đến ánh mắt khinh thường của vị thiếu niên. Đôi mắt nàng đảo một vòng lanh lợi, khiến vẻ mặt cũng trở nên sinh động hơn hẳn. Nàng mỉm cười nói: "Chẳng hay Tam Thái tử có biết làm cách nào để vào trong không ạ?"

Na Tra: "..."

"Lẽ nào cô biết sao?"

Ánh mắt của Na Tra dừng lại trên người Linh Vi thêm một giây. Nhìn bộ dạng đầy tự tin của chú chuột bạch, chẳng lẽ nó thật sự có cách?

Nghĩ đến sự xuất hiện đột ngột của nó lúc trước, Na Tra nghi ngờ rằng nó đã từng vào được hang ổ của yêu quái.

Có thể vào hang ổ rồi lại bình an trở ra, lẽ nào mình đã xem thường chú chuột bạch này rồi sao?

Dù gì thì nó cũng là kẻ đã làm ra chuyện trộm cắp ở Linh Sơn cơ mà.

Linh Vi hoàn toàn không biết Na Tra lại đang nghĩ đến chuyện trộm cắp của mình. Dưới ánh nhìn của hắn, nàng ngoan ngoãn lùi lại vài bước, rồi bất ngờ nắm lấy cánh tay Dương Chiêu Đệ, kéo nàng ấy đến trước mặt Na Tra.

"Tam Thái tử, đây là bạn của ta, Chiêu Đệ." Linh Vi trịnh trọng giới thiệu, vừa nói vừa vỗ nhẹ vào cánh tay Dương Chiêu Đệ, ra hiệu cho cô đừng căng thẳng. "Chiêu Đệ, đừng lo, tuy Tam Thái tử trông có hơi hung dữ một chút, nhưng hắn là một vị thần tiên rất lợi hại đó."

Nghe thấy hai chữ "thần tiên", Dương Chiêu Đệ liền ngước nhìn Na Tra, cố gắng nhìn cho rõ diện mạo thật sự của một vị thần.

Lừa người à.

Trong ấn tượng của nàng ấy, thần tiên phải là người tỏa ra ánh hào quang, nhân từ và lương thiện. Thế nhưng vị thiếu niên trước mặt đây, ngoài dung mạo xuất chúng và khí thế đáng sợ ra thì hoàn toàn không nhìn ra được một chút bóng dáng nào của thần tiên cả.

"Ừm..." Thấy Dương Chiêu Đệ do dự, Linh Vi đưa tay lên xoa cằm, rồi nghiêm túc nói: "Hắn là Na Tra Tam Thái tử, ở nhân gian chắc hẳn có không ít miếu thờ của hắn đâu."

Là một vị chính thần của Thiên đình, lại là một thần linh nổi tiếng, Na Tra ngay cả ở thời hiện đại cũng có miếu thờ, huống chi là thời cổ đại.

Quả nhiên, sau khi nghe được danh tính của Na Tra, vẻ nghi ngờ trên mặt Dương Chiêu Đệ đã tan đi không ít.

Nhưng rất nhanh sau đó, sắc mặt nàng ấylại tái đi vài phần, miệng lẩm bẩm: "Vậy chẳng phải lúc nãy ta đã bất kính với thần linh sao?"

Dương Chiêu Đệ là một người phàm điển hình, tự nhiên sẽ mang trong mình lòng kính sợ đối với thần tiên. Hơn nữa, từ nhỏ nàng ấy đã nghe rất nhiều truyền thuyết, rằng những kẻ phàm nhân dám bất kính với thần linh, không một ai có kết cục tốt đẹp.

"Chiêu Đệ, Tam Thái tử không phải là một vị thần hẹp hòi đâu." Linh Vi xoa đầu Dương Chiêu Đệ, rồi thuận thế trượt tay xuống nâng mặt nàng ấy lên, để khuôn mặt nàng ấy đối diện với mình, giọng nói dịu dàng như nước: "Nếu cô có thể giúp Tam Thái tử diệt yêu, hắn không những không trách tội cô, mà còn ban phước cho cô nữa đó."

Cảm nhận được sự mềm mại trên má, Dương Chiêu Đệ có chút lâng lâng, nhưng những lời của Linh Vi đã kéo nàng ấy trở về thực tại.

Nàng ấy hơi nghiêng mặt nhìn về phía Na Tra, liền thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của hắn, trông như giây tiếp theo sẽ bỏ gánh mặc kệ tất cả mà rời đi.

Dương Chiêu Đệ: "..."

Khoan đã, nàng ấy thật sự rất nghi ngờ tính xác thực của việc người này là thần tiên đấy.