Theo mệnh lệnh của lão Quốc sư, những người phàm khác cũng lại một lần nữa xông lên.
Lần này Na Tra không còn nương tay nữa. Hắn thi triển phép thuật đánh ngã toàn bộ bọn họ xuống đất, sau đó lại đá con hổ đã hiện nguyên hình đến trước mặt họ.
Có lẽ là do khí thế đáng sợ tỏa ra từ người thiếu niên quá mãnh liệt, nên khi đối mặt với luồng uy áp này, bọn họ đến cử động cũng không nổi.
Mãi đến khi họ định thần lại được, thì thiếu niên kia đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa.
Vừa rời khỏi phủ thành chủ, Na Tra lại cảm nhận được khí tức của con chuột bạch đã biến mất. Hắn nhớ lại chuyện con chuột bạch bị hoa yêu bắt đi lần trước, và bất giác cau mày theo phản xạ.
Hắn lập tức đến Hồng Tụ Chiêu, nơi mà trước đây hắn không ưa, để dò xét một phen. Thế nhưng, ở đó không hề có chút yêu khí nào còn sót lại, vậy nên chỉ có thể là chuột bạch đã tự mình rời đi.
Nhớ lại chuyện chuột bạch trước đó đòi theo mình đi hàng yêu, cặp mày tuấn tú của Na Tra càng lúc càng chau lại.
Lần theo khí tức của chuột bạch, hắn lại một lần nữa đến Loạn Hoa Cương ở ngoại thành.
Khí tức của nàng đã biến mất tại chính nơi này, giống hệt như của hoa yêu kia. Thế nhưng, khác với lần trước, lần này hắn hoàn toàn không thể cảm nhận được chút khí tức nào của chuột bạch, đương nhiên cũng không có cách nào lần theo dấu vết được nữa.
"Đúng là phiền phức mà."
Na Tra thật lòng cảm thấy phiền phức, chuột bạch kia yếu ớt dễ bắt nạt như vậy, thế mà lại gan to đến mức chạy đến tận sào huyệt của yêu quái.
Nếu nàng có mệnh hệ gì, chẳng phải mình sẽ mất mặt đến tận Linh Sơn hay sao.
Ngay lúc Na Tra đang cân nhắc có nên quay về trời hay không, thì phía trên biển hoa, một luồng bạch quang đột nhiên bừng sáng. Ngay sau đó, có hai bóng người từ trong đó đáp xuống, mà bóng hình nhỏ nhắn mảnh mai trong bộ y phục màu hồng kia, chính là chuột bạch đã biến mất.
Sau khi tiếp đất an toàn, Linh Vi vội vàng buông tay Dương Chiêu Đệ ra, rồi chạy về phía tiểu thiếu niên áo đỏ đang đứng cách đó không xa.
Sự hiện diện của Na Tra quá mạnh mẽ, đến nỗi khi còn chưa đáp xuống, nàng đã nhìn thấy hắn đang đứng giữa biển hoa với cặp mày chau lại, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
Khi khoảng cách giữa hai người ngày một gần hơn, tốc độ của Linh Vi cũng chậm dần lại. Cuối cùng, dưới cái nhìn của Na Tra, nàng liền dừng hẳn lại.
Nàng nhìn về phía thiếu niên tuấn mỹ cao sàn sàn mình, khẽ mỉm cười, rồi cất lên một giọng ngọt lịm: "Tam Thái tử, ngài đến rồi."
Na Tra: "..."
"Sẽ không có lần sau đâu." Na Tra bừng tỉnh khỏi giọng nói ngọt lịm của chuột bạch, hắn không vui mà cảnh cáo: "Nếu cô còn chạy loạn mà xảy ra mệnh hệ gì, thì đừng trách ta mặc kệ cô."
Tuy nói bây giờ chú chuột bạch này trên danh nghĩa là nghĩa muội của hắn, nhưng nếu hắn thật sự mặc kệ nàng, Thế Tôn cũng sẽ không trách phạt gì. Hắn vốn không thích những kẻ không biết tự lượng sức mình lại còn gây thêm phiền phức cho hắn.
"Tam Thái tử, ta hiểu rồi." Linh Vi khựng người lại, vẻ mặt ôn hòa suýt chút nữa không giữ được. Nàng cúi đầu, giọng nói vừa trầm vừa yếu ớt, lại mang theo vẻ đáng thương: "Tuy bây giờ ta rất yếu, nhưng ta cũng muốn góp một phần sức lực để giúp Tam Thái tử. Cho dù có xảy ra chuyện gì, thì đó cũng là do ta tự nguyện."
Nói xong những lời này, chính Linh Vi cũng sắp bị bản thân làm cho cảm động rồi.
Mình đúng là có thiên phú trong việc bám đuôi người khác mà.
Thế nhưng, Na Tra hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của Linh Vi. Hắn vừa định mở miệng chế nhạo, thì đã thấy cô nương lúc nãy còn đứng sau chú chuột bạch bỗng lao lên như một tia chớp, kiên quyết che chắn trước mặt nàng, đồng thời còn ném về phía hắn một ánh mắt không mấy thiện cảm, như thể hắn là kẻ chuyên đi bắt nạt kẻ yếu vậy.
"Không được bắt nạt Linh cô nương!"
Lúc nãy đứng ở xa, nàng ấy không nghe rõ cuộc đối thoại của hai người, nhưng khi thấy Linh cô nương cúi đầu trước thiếu niên kia, Dương Chiêu Đệ đã không kìm được mà xông tới. Nàng ấy phải bảo vệ Linh cô nương.
Nhưng khi đến gần rồi, Dương Chiêu Đệ mới phát hiện ra thiếu niên này có đôi môi đỏ răng trắng, cùng một đôi đồng tử màu vàng kỳ lạ. Thế nhưng, điều đáng sợ nhất chính là sau khi nghe nàng nói xong, từ người hắn lại tỏa ra một luồng khí lạnh đến rợn người.
Với khí thế đáng sợ thế này, hắn nhất định là một con yêu quái độc ác, gϊếŧ người không gớm tay.
"Tránh ra."
Một lần nữa đối diện trực tiếp với đôi mắt vàng kim của thiếu niên, Dương Chiêu Đệ sợ đến mức chân mềm nhũn, nếu không có Linh cô nương ở sau đỡ lấy, chắc chắn nàng ấy đã ngã quỵ xuống đất.
Na Tra đương nhiên là tức giận rồi. Hắn vốn không phải là một vị thần tiên có tính tình tốt đẹp gì, đối mặt với sự khıêυ khí©h của một người phàm yếu đuối, việc không trừng phạt đã là nương tay lắm rồi.
Nhìn Dương Chiêu Đệ đã sợ đến run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố gắng che chở cho mình, trong lòng Linh Vi có chút xúc động.
Nàng bước lên một bước, chắn trước mặt Dương Chiêu Đệ, dùng nụ cười để đối diện với ánh mắt sắc bén và lạnh lùng của Na Tra.
"Tam Thái tử, ngài đừng dọa Chiêu Đệ nữa."