"Tiếp tục đi."
Nam tử áo trắng liếc mắt nhìn những ngón tay đã ngừng lại của Linh Vi, giọng nói tuy vẫn cứng nhắc như thường lệ, nhưng lại xen lẫn một tia dịu dàng.
Linh Vi: "..."
Lúc này làm sao nàng có thể hoàn toàn nhập tâm cho được chứ?
Linh Vi vuốt lại lọn tóc mai rủ bên thái dương, rồi tiếp tục đưa tay gảy đàn. Nhưng lần này, tiếng đàn không còn được trôi chảy như nước chảy mây trôi lúc trước nữa, nàng "lỡ tay" gảy sai mấy chỗ, thậm chí có một lần còn tạo ra âm thanh hơi chói tai.
Tiếng đàn của nàng cũng gián tiếp phản ánh tâm trạng bất an của nàng lúc này.
Sau vài lần như vậy, nam tử áo trắng đành phải chịu thua trước. Hắn vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nói: "Ở Vụ Ẩn Thành này, ngoài ta ra còn có một con hổ yêu."
Ngón tay Linh Vi khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì kích động.
Đến đây lâu như vậy, cuối cùng cũng có được thông tin hữu ích rồi.
"Nếu ta rời khỏi Vụ Ẩn Thành, yêu khí của con hổ yêu kia sẽ dần dần lộ ra. Đồng bạn của cô có lẽ đã cảm nhận được nên mới đi tìm nó rồi."
Giọng điệu của hắn rất ngắn gọn, nhưng lại tiết lộ không ít thông tin.
Xem ra hắn mới chính là con yêu quái mà Na Tra cần tìm. Còn con hổ yêu kia, nhiều nhất cũng chỉ là hàng tặng kèm mua một tặng một, chẳng có giá trị gì.
"Có điều..." Nam tử áo trắng chuyển giọng: "Nếu coi thường con hổ yêu đó, thì sẽ phải chịu thiệt đấy."
Linh Vi nghe vậy liền hỏi ngay: "Con hổ yêu đó rất lợi hại sao?"
Nam tử áo trắng lắc đầu, phủ nhận: "Nó không lợi hại, nhưng lại quen dùng thủ đoạn."
Thủ đoạn ư?
Có lẽ vì tài gảy đàn của Linh Vi quá xuất sắc, hoặc cũng có thể vì giọng nói của nàng quá êm tai, mà nam tử áo trắng hiếm khi lại nói nhiều đến vậy: "Có điều, đồng bạn của cô cũng rất lợi hại, lại có thể phát hiện ra dấu vết của ta. Đối mặt với con hổ yêu kia, nhiều nhất cũng chỉ tốn chút công sức, không có gì đáng ngại."
Mặc dù ký ức có phần thiếu sót, nhưng hắn thực sự là yêu vương một phương, huống hồ hắn còn có bảo vật ẩn thân bên mình, chỉ cần không để lộ dấu vết thì cho dù thần tiên có lợi hại đến đâu cũng không thể tìm thấy hắn.
"Tiền bối rất lợi hại sao?"
"Tất nhiên."
Linh Vi còn định hỏi thêm, thì đã thấy mày của nam tử áo trắng khẽ nhíu lại, cắt ngang lời nàng sắp nói ra: "Tiếp tục đi."
"Nếu còn như lúc nãy, thì cô cứ ở lại Loạn Hoa Cương này cả đời đi."
Linh Vi: "..."
Dùng một cách hai lần chính là ngốc, nàng cũng không có ý định bắt chước lại chiêu cũ.
Con yêu quái này yêu thích âm luật là thật, mà nàng cũng vậy. Nếu không phải vì lập trường hiện tại không hợp, nàng thậm chí còn cảm thấy họ có thể trở thành tri âm.
Linh Vi nhắm mắt lại, lựa chọn một khúc nhạc mà mình am hiểu nhất trong danh sách.
Khi tiếng đàn réo rắt vang lên, chỉ thấy nam tử áo trắng ngáp một cái, sau đó nhắm mắt lại, lấy tay chống đầu.
Trông hắn cứ như thể đã ngủ thϊếp đi vậy.
Tin tốt: Đã tìm thấy sào huyệt của yêu quái.
Tin xấu: Bây giờ nàng không ra ngoài được.
Gảy đàn liên tục một khắc, Linh Vi vẫn không thấy nam tử áo trắng có động tĩnh gì. Lẽ nào hắn đã ngủ thật rồi ư?
Nghĩ vậy, Linh Vi liền cố tình gảy sai một nốt.
Hắn không tỉnh!
Nhưng Linh Vi không dám khinh suất, nàng lại thử gảy sai thêm một nốt nữa.
"Ta chưa ngủ." Nam tử áo trắng không hề mở mắt, nhưng giọng nói khàn khàn lại vang vọng bên tai Linh Vi.
Linh Vi không thử dò xét nữa, mà ngoan ngoãn gảy đàn.
Nhìn bộ dạng này của yêu quái, cho dù chưa ngủ, nhưng tinh thần cũng thực sự không được tốt cho lắm.
Linh Vi lòng mang tâm sự, nhưng vì gảy những khúc nhạc quen thuộc nên sau mấy bản nhạc cũng không hề mắc lỗi.
Nếu bây giờ muốn rời khỏi sào huyệt của yêu quái, thì việc đầu tiên là phải tìm được Dương Chiêu Đệ. Nàng vẫn còn nhớ, lời mà Dương Chiêu Đệ định nói với mình lúc đó, chính là về cách để ra ngoài.
Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Linh Vi vừa mới nghĩ đến Dương Chiêu Đệ, thì đã thấy bóng dáng của nàng ấy thấp thoáng trong sương mù, đang tiến về phía mình.
Linh Vi thấy vậy liền chớp chớp mắt, bóng dáng kia không những không biến mất, mà ngược lại còn ngày càng rõ nét hơn.
Thuật thôi miên của con yêu quái này kém vậy sao?
Linh Vi lắc đầu với Dương Chiêu Đệ, ánh mắt ra hiệu cho nàng ấy tạm thời đừng qua đây.