Chương 25: Quốc Sư

Trong đầu Dương Chiêu Đệ lập tức hiện lên hình ảnh Linh Vi xuất hiện dưới ánh trăng ngày hôm qua. Nàng xuất hiện cứu nàng ấy, giống hệt như tiên tử giải cứu thế nhân trong truyền thuyết vậy.

"Chẳng lẽ nàng là tiên nữ trên trời sao?"

Ngoài điều này ra, vốn kiến thức ít ỏi của Dương Chiêu Đệ cũng không nghĩ ra được gì khác.

"Không phải." Nam tử áo trắng chỉ nói đến đó rồi thôi.

Hắn nhìn về phía Linh Vi. Hôm qua khi gặp nàng, hắn đã nhận ra trên người nàng có khí tức của Linh Sơn, cộng thêm việc chưa từng làm ác, yêu khí trên người nàng không nặng. Nhưng dù sao bản thể vẫn là yêu quái, trên người nàng cũng có khí tức của đồng loại, có điều nàng chưa hiện nguyên hình, nên hắn cũng không nhìn ra được nàng là yêu quái gì.

Dương Chiêu Đệ mở to mắt, còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy nam tử áo trắng vốn có quan hệ khá tốt với mình đang đi về phía Linh Vi.

Nàng ấy không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Kinh nghiệm trước đó cho nàng ấy biết, hắn sẽ không làm hại Linh cô nương, nhưng nàng ấy vẫn không kìm được mà lo lắng nhìn về phía nữ tử áo hồng.

"Ngươi muốn bắt ta?"

Tuy là giọng điệu nghi vấn, nhưng ánh mắt của hắn lại mang ý khẳng định.

Có lẽ vì nam tử áo trắng lúc này trông ôn hòa hơn nhiều, Linh Vi cũng không còn sợ hãi như hôm qua. Nàng khẽ mỉm cười, nói: "Tiền bối chắc hẳn có thể nhìn ra thực lực của ta chứ?"

Thực lực, là thứ mà hiện tại nàng hoàn toàn không có.

Đương nhiên, bắt nạt người phàm thì không được tính là thực lực.

Nàng đến đây đều là để ghi điểm trước mặt Na Tra, ai mà ngờ Na Tra lại không có ở đây chứ?

Nghĩ đến việc mình đang ở sâu trong hang ổ của yêu quái, sắc mặt nàng càng thêm dịu dàng. Nàng đi đến trước mặt Dương Chiêu Đệ, đưa tay khoác lấy cánh tay nàng ấy, mỉm cười nói: "Ta cùng Chiêu Đệ đến đây chơi thôi, không hề có ý định bắt tiền bối đâu."

Cảm nhận được cánh tay Linh Vi đang nắm lấy mình, Dương Chiêu Đệ không còn tâm trí suy nghĩ gì nữa, trong l*иg ngực nàng ấy đột nhiên dâng lên một cảm giác muốn bảo vệ.

"Thôi được rồi." Nhìn hành động của Dương Chiêu Đệ, cảm xúc của nam tử áo trắng không có nhiều biến động. Hắn quay sang nhìn Linh Vi, thản nhiên nói: "Nếu đã vậy, ngươi cứ ở lại đây bầu bạn với ta đi."

Dương Chiêu Đệ nghe vậy thì mừng rỡ, kéo Linh Vi đi về phía đông của biển hoa.

Linh Vi: “...”

Tại sao lại thành ra thế này, rốt cuộc Na Tra đã đi đâu rồi?

-

Na Tra đang được Linh Vi nhớ tới, vừa đặt chân vào Vụ Ẩn thành.

Vốn dĩ hắn định chờ đợi ở biển hoa ngoài thành, nhưng rất nhanh đã nhận ra trong thành xuất hiện một luồng yêu khí, từ lúc đầu yếu ớt, đến bây giờ đã trở nên dày đặc.

Đang chuẩn bị đi tìm yêu quái, Na Tra đột nhiên dỏng tai, nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đang ập về phía mình.

Na Tra dừng bước, chẳng mấy chốc, hắn đã bị các binh lính phàm trần vây chặt.

Những người qua đường vốn bị Na Tra thu hút thấy vậy liền vội vàng tản ra, nhưng không đi hẳn, mà trốn đi để xem náo nhiệt.

“Chính là hắn!”

Trong đám binh lính mặc giáp trụ, một thị vệ trẻ tuổi mặc trang phục khác biệt bước ra, dùng bàn tay thô ráp của mình chỉ vào Na Tra.

A Kim nhìn thiếu niên đang bị vây, ánh mắt vẫn tập trung vào đôi mắt của hắn.

Là màu đen.

A Kim căng thẳng trong giây lát, rồi hùng hồn nói: “Đây là yêu quái… Các thị vệ trực cùng ta hôm qua đều đã thấy, mắt của hắn rõ ràng là màu vàng kim.”

Na Tra nghe vậy liền cau mày.

Lẽ ra hôm qua hắn nên xóa đi ký ức của bọn họ, chứ không phải nghe lời con chuột bạch kia, ngụy trang màu mắt.

Na Tra đang định giải quyết đám người phàm này thì thấy các binh lính đang vây mình tản ra, đầu đều ngoảnh về phía sau.

Một lão giả mặc trường bào màu xanh bước ra, ông ta ra vẻ lấy lòng, cho binh lính lui xuống, giọng điệu cung kính: “Tại hạ là Quốc sư của Vụ Ẩn thành, Thành chủ của chúng ta mời tiểu công tử đến gặp mặt.”

Na Tra vốn định từ chối, nhưng nghe thấy hai chữ “Thành chủ” liền lập tức đổi ý.

“Được.”

Đêm qua đi tuần ở Vụ Ẩn thành, hắn đã quen thuộc với tất cả kiến trúc của tòa thành này, luồng yêu khí dày đặc kia chính là phát ra từ phủ Thành chủ.

Thái độ của Na Tra không được tốt cho lắm, có binh lính thấy chướng mắt muốn lên dạy dỗ hắn, nhưng lại bị lão giả áo xanh tự xưng là Quốc sư trừng mắt một cái.

Binh lính lập tức ngoan ngoãn.

Còn về thị vệ A Kim ban đầu, khi Quốc sư xuất hiện, hắn đã trợn tròn mắt.

Địa vị của Quốc sư ở Vụ Ẩn thành chỉ sau Thành chủ, cộng thêm ông ta đã lớn tuổi, ngày thường rất ít khi xuất hiện, bây giờ lại có mặt ở đây…

Thêm vào đó, mấy năm gần đây Thành chủ vẫn luôn tìm kiếm phương pháp trường sinh, đôi mắt nhỏ của A Kim lại càng trợn to hơn.

Hắn ta lập tức nhìn về phía bóng lưng của tiểu thiếu niên áo đỏ kia, cũng chính lúc này, tiểu thiếu niên đột nhiên quay đầu lại nhìn hắn ta.

Rõ ràng vẫn là một thiếu niên chưa lớn, nhưng trong mắt lại không có một chút non nớt nào, ngược lại còn lan tỏa ra hàn ý thấu xương, khí thế sắc bén khắp người khiến người ta không dám nhìn thẳng.

A Kim lùi lại một bước, thấy thiếu niên áo đỏ quay người đi, hắn ta mới ôm ngực thở phào một hơi.

Nhưng theo sau đó là sự hối hận vô tận.

Hắn ta… không phải là đã đắc tội với quý nhân nào rồi chứ?

Đến cả Quốc sư già nua cũng phải đích thân ra nghênh đón, đãi ngộ thế này, e rằng ngay cả Thành chủ cũng chưa chắc đã có được đâu?

Vị Quốc sư được cử đi đón người tạm thời vốn định thăm dò lai lịch của thiếu niên, cũng tiện thể kéo gần khoảng cách giữa hai người, nhưng mấy lần ông ta mở lời đều bị thiếu niên lờ đi một cách triệt để. Sau mấy lần như vậy, trước mặt bao nhiêu người, ông ta không thể mất mặt thêm nữa, đành phải thở dài lắc đầu từ bỏ.

A Kim: “…”

Thật kiêu ngạo, thật ngạo mạn.

Quốc sư vậy mà có thể nhẫn nhịn việc mình bị một tiểu thiếu niên xem thường như vậy, xem ra thân phận của thiếu niên này càng quý giá không thể tả.

Sau khi nghĩ thông suốt sự tình, A Kim thấy hai mắt tối sầm lại. Vậy hắn ta còn có cơ hội được thăng chức lên phủ thành chủ nữa không