Chương 23: Tìm đường

Vụ Ẩn thành sầm uất náo nhiệt, nhưng những thôn làng gần đó lại vô cùng hẻo lánh và xa xôi.

Mặt trời mọc ở đằng đông, ánh nắng chiếu lên người Linh Vi, cũng dần dần xoa dịu trái tim có chút nóng vội của nàng.

Con đường dẫn đến cảnh đẹp không hề dễ đi, gai góc um tùm, cây cối cao đến nửa người nhiều không kể xiết, huống chi mặt trời mới mọc còn chưa hong khô những nơi tối tăm, càng làm tăng thêm khó khăn cho việc đi lại.

Dương Chiêu Đệ cẩn thận đi phía trước mở đường. Vốn dĩ con đường này đã rất khó đi, lại thêm trận mưa lớn ngày hôm qua khiến cho mặt đất càng thêm lầy lội.

Nàng ấy mấy lần quay đầu nhìn Linh cô nương, vốn tưởng rằng một thiên chi kiêu nữ như nàng sẽ không chịu nổi con đường này, nhưng kết quả lại ngoài dự đoán, trên mặt Linh cô nương không những không lộ vẻ mất kiên nhẫn, mà tốc độ đi cũng không hề thua kém nàng ấy.

Nếu không phải nàng ấy còn phải dẫn đường, Dương Chiêu Đệ còn cảm thấy Linh cô nương sắp vượt qua mình rồi.

Nàng ấy vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần cõng Linh cô nương đi.

Lại một lần nữa nhận được ánh mắt của Dương Chiêu Đệ, Linh Vi dịu dàng hỏi: "Chiêu Đệ, sao vậy?"

"Không có gì." Dương Chiêu Đệ lắc đầu, nàng ấy lau đi những giọt mồ hôi li ti không biết đã xuất hiện trên trán từ lúc nào, trên mặt nở nụ cười: "Sắp đến rồi, ở phía trước không xa đâu."

Vượt qua rào cản cuối cùng, tầm mắt Linh Vi bỗng nhiên rộng mở.

Nơi ánh sáng chiếu tới, đều là đủ loại hoa tươi đua nhau khoe sắc. Chúng như có linh hồn, đều tranh nhau bung nở mặt đẹp nhất của mình.

Còn chưa kịp ngắm hết các loài hoa mỹ lệ, hương hoa ngào ngạt ập đến nhấn chìm Linh Vi. Nàng ngẩn người một lúc lâu mới nhớ ra lý do mình đến đây.

Linh Vi lắc đầu, gạt bỏ cảnh đẹp trước mắt ra khỏi tâm trí.

Nàng đến đây để tìm manh mối về yêu quái, không phải để ngắm hoa.

Thấy dáng vẻ có chút ngẩn ngơ của Linh Vi, Dương Chiêu Đệ không nhịn được bật cười khe khẽ, hỏi: "Linh cô nương, nơi này rất đẹp phải không?"

Linh Vi dời tầm mắt khỏi biển hoa, nhìn lại vào khuôn mặt Dương Chiêu Đệ, nàng gật đầu: "Rất đẹp. Làm sao Chiêu Đệ phát hiện ra nơi này vậy?"

Vẻ do dự thoáng qua trên mặt Dương Chiêu Đệ lúc nãy đã bị nàng bắt gặp. Điều này càng chứng minh Dương Chiêu Đệ quen biết yêu quái kia, hoặc ít nhất, hai người có quen biết nhau.

"Ừm... Trước đây lúc ở nhà, ta và cha mẹ có chút tranh cãi..."

Trong hai khắc đồng hồ tiếp theo, Linh Vi lại một lần nữa nghe Dương Chiêu Đệ kể về cuộc sống bi thảm của mình. Điều này khiến nàng có chút mất kiên nhẫn, nàng muốn nghe những điều quan trọng hơn.

"...Ta chạy ra ngoài, cha ta đuổi theo sát nút phía sau. Ta sợ quá, để không bị ông ấy đuổi kịp, ta đành chạy vào những nơi hẻo lánh khó đi. Ta cũng không nhớ đã cắt đuôi ông ấy lúc nào, đến khi hoàn hồn lại, mới phát hiện trên người có rất nhiều vết xước do gai cào. Nhưng đau nhất vẫn là mặt ta, ta còn tưởng mình bị hủy dung rồi, lại nghĩ đến sự ép buộc của cha, cứ thế ngồi xổm trên đất khóc nức nở mấy canh giờ."

Linh Vi mỉm cười, nhẹ nhàng an ủi: "Yên tâm, ta sẽ giúp cô dạy dỗ bọn họ một bài học."

Coi như là báo đáp nàng y, cũng hy vọng Chiêu Đệ đừng kể cho mình nghe những chuyện không quan trọng nữa.

Có lẽ bị lời nói của nàng chạm đến, hoặc là đã kể đủ về cuộc sống của mình, Dương Chiêu Đệ cuối cùng cũng vào vấn đề chính.

Lúc đó đã qua giờ Tý, xung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ. Dương Chiêu Đệ lúc này mới muộn màng cảm thấy sợ hãi, nàng ấy ôm lấy cánh tay mình, tìm kiếm khắp nơi có chỗ che chắn.

Nàng ấy dựa vào ánh trăng tìm được một cái cây lớn, xung quanh còn có không ít bụi cây nhỏ, trông có vẻ an toàn hơn nhiều so với con đường nhỏ trống trải lúc nãy.

Dương Chiêu Đệ vừa định đi qua, liền nghe thấy một giọng nam khàn khàn, lạnh lẽo, trong đêm tối càng đặc biệt đáng sợ.

"Ngươi rốt cuộc khi nào mới rời đi?"

Dương Chiêu Đệ sợ hãi hét lên thất thanh, lúc bỏ chạy không biết giẫm phải thứ gì mà ngã lăn ra đất, chân bị trẹo khiến nàng ấy chỉ có thể nằm bò trên đất khóc lóc kêu cứu.

Giọng nói của nàng ấy cũng rất hay, dù trong hoàn cảnh này cũng không khiến người ta ghét. Nam tử lên tiếng từ dưới tàng cây ngã xuống, rơi trước mặt nàng ấy, rất nghi hoặc hỏi: "Cô đã khóc ở đây ba canh giờ rồi, bây giờ mới biết sợ à?"

Dương Chiêu Đệ nghe vậy càng sợ hãi hơn, cơ thể cũng không kìm được run rẩy.

Cũng không biết qua bao lâu, nàng ấy không còn nghe thấy tiếng động nữa, lúc này mới run run rẩy rẩy ngẩng đầu lên.

Trước mắt là một nam tử áo trắng, tóc đen như thác đổ, dưới ánh trăng, dung mạo tuấn mỹ tuyệt trần của hắn lập tức xua tan nỗi sợ hãi của Dương Chiêu Đệ.

Nàng ấy từ dưới đất bò dậy, nhưng ánh mắt vẫn chưa từng rời khỏi hắn.

"Bây giờ lại không sợ nữa rồi?" Nam tử áo trắng trông rất bối rối: "Thật không hiểu nổi loài người các người."

Chỉ với hai câu ngắn ngủi, nam tử áo trắng đã để lộ mình không phải là người.

Nhưng lần này Dương Chiêu Đệ không hề sợ hãi.

"Vậy ngươi là yêu quái hay là ma?" Nàng ấy nghe thấy mình mở miệng hỏi.

"Là ma, không đúng, có lẽ là yêu quái." Chính hắn cũng không nhớ rõ nữa.

Dương Chiêu Đệ kinh ngạc, nhưng lại có ấn tượng tốt hơn với nam tử áo trắng thành thật trả lời mình. Nàng ấy khó khăn đứng dậy đứng dậy: "Vậy ngươi tên là gì?"