Khi biết mình bị bán, trái tim đã nguội lạnh của Dương Chiêu Đệ cuối cùng cũng chết hẳn. Rốt cuộc nàng ấy cũng đợi đến bước đường này. Nàng ấy bình tĩnh chấp nhận, xem như trả hết ân tình sinh thành của họ.
Có lẽ đến nhà người khác làm nô tỳ còn tốt hơn ở lại nơi này.
Nhưng khi Triệu Gia Y dẫn người đến nhà, Dương Chiêu Đệ mới nhận ra mình đã đánh giá quá cao người nhà của mình, họ quả thực là ác quỷ.
"Cha mẹ ngươi quả thật rất thương yêu em trai ngươi nhỉ. Vì muốn bán ngươi được thêm chút tiền cho đệ đệ ngươi vào học trường tư thục tốt, mà lại nỡ bán ngươi cho ta."
Giọng điệu của Triệu Gia Y lúc đó thế nào nhỉ?
Có chế nhạo, có khinh thường, nhưng nhiều hơn cả là sự thờ ơ, dường như đã quá quen thuộc với những chuyện thế này.
Dương Chiêu Đệ không hề oán hận bà ta, nàng chỉ căm hận cha mẹ mình đến tột cùng.
Chỉ vì nàng ấy là con gái mà phải chịu sự đối xử bất công như vậy sao? Nàng ấy cũng là con của họ cơ mà?
Dù đã đoán được phần nào những gì Dương Chiêu Đệ đã trải qua, nhưng khi thực sự nghe nàng ấy kể, lòng Linh Vi vẫn không khỏi xao động.
Nàng đưa tay xoa đầu nàng ấy, giọng nói dịu dàng: "Bây giờ cô và họ đã không còn liên quan gì nữa. Nếu cô còn oán hận, ta có thể giúp cô dạy dỗ họ một trận."
Cũng nhiều nhất chỉ là dạy dỗ một trận thôi.
Tuy bây giờ nàng là yêu quái, nhưng dù sao nàng cũng đã sống hai mươi năm trong xã hội pháp trị, cho dù có thực lực này, nàng cũng không dám thật sự đi gϊếŧ người.
Huống hồ...
Bây giờ nàng còn có một ca ca thần tiên nữa.
Nếu để Na Tra biết mình gϊếŧ người, thì cho dù nàng có thể hiện tốt đến đâu cũng sẽ không được hắn công nhận, không chừng còn bị hắn "thanh lý môn hộ" nữa ấy chứ.
Nghe lời an ủi dịu dàng của Linh Vi, Dương Chiêu Đệ đột nhiên dừng bước, ngồi thụp xuống đất bật khóc nức nở.
Kể từ khi nàng ấy chào đời, chưa từng có ai đối xử với nàng ấy dịu dàng như vậy.
Linh cô nương trước mặt có phải là tiên nữ được ông trời phái tới để giải cứu nàng ấy không? Giây phút này, cho dù bảo nàng ấy chết vì Linh cô nương, nàng ấy cũng sẽ không có chút oán hận nào.
Xét cho cùng, cũng chính là nàng đã ban cho nàng ấy cuộc sống mới.
Linh Vi thấy nàng ấy ngồi xổm trên đất, cũng nhẹ nhàng cúi người xoa lưng nàng ấy, giọng điệu dịu dàng đến mức khiến người ta chìm đắm: "Đừng khóc nữa, đừng vì người không đáng mà rơi nước mắt, sau này ta sẽ chăm sóc cho cô."
Chỉ cần Dương Chiêu Đệ có thể giúp nàng tìm thấy yêu quái, nàng không ngại đưa nàng ấy đến một nơi gần Hãm Không Sơn, giúp nàng ấy sống tốt phần đời còn lại.
Dương Chiêu Đệ nghe vậy, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Linh Vi tìm trên người một lượt, nhưng không có thứ gì như khăn tay.
Chiếc váy trên người nàng là do Na Tra đưa, nàng cũng rất thích nó, không muốn dùng nó để lau nước mắt cho nàng ấy đâu.
Thế là, Linh Vi nâng mặt Dương Chiêu Đệ lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng ấy: "Đừng khóc nữa, cô mà khóc nữa ta cũng sẽ đau lòng đấy."
Dương Chiêu Đệ ngây ngẩn nhìn người con gái trước mặt, nàng đẹp đến nao lòng, nàng ấy cũng hoàn toàn không thể tưởng tượng được ai lại nỡ lòng khiến một người con gái xinh đẹp tuyệt trần như vậy phải rơi lệ.
Nàng ấy vội dùng tay áo lau nhanh nước mắt, được Linh Vi đỡ đứng dậy, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào vì vừa khóc xong, "Ta không khóc nữa, Linh cô nương đừng vì ta mà đau lòng."
Ta không đáng đâu.
"Được." Linh Vi xoa đầu nàng ấy, mỉm cười nói: "Không cần gọi ta là Linh cô nương, gọi ta A Vi là được rồi."
Dương Chiêu Đệ vô cùng kinh sợ, cho dù Linh Vi nói mấy lần là không sao, nàng ấy vẫn không dám gọi như vậy.
Linh Vi đành thôi.
Thanh lâu này có một cái tên rất tao nhã, gọi là Hồng Tụ Chiêu.
Hai người đang trên đường đi ăn thì tình cờ gặp Triệu Gia Y, Linh Vi chủ động mở lời mời bà ta cùng dùng bữa.
Triệu Gia Y vốn định đi dạy dỗ cô nương gây chuyện hôm qua, nhưng vừa thấy Linh Vi, bà ta lập tức ném chuyện đó ra sau đầu. Lúc trước không thấy gì, giờ lại thấy hơi đói thật.
Có bà chủ ở đây, bữa sáng này của Linh Vi cực kỳ thịnh soạn, có điều mùi vị thì...
Thật khó nói.
Ăn sáng xong, Linh Vi liền dẫn Dương Chiêu Đệ rời khỏi Hồng Tụ Chiêu.
Triệu Gia Y thấy vậy vội gọi Linh Vi lại, nhưng khi Linh Vi dùng đôi mắt hút hồn đó nhìn mình, lời muốn ngăn cản lại bị bà ta nuốt ngược vào bụng.
Không sao, bà ta vẫn còn giấy viết tay của Linh cô nương.
Nếu mình cứ cứng rắn như trước, Linh cô nương nhất định sẽ đau lòng, chỉ nghĩ đến cảnh nàng đau lòng thôi, Triệu Gia Y đã thấy áy náy lắm rồi.
Bà ta lấy từ trong tay áo ra một túi tiền, vốn định chỉ lấy ra một phần, nhưng khi thấy ánh mắt của Linh Vi nhìn mình, bà ta cắn răng, nhét cả túi tiền vào tay Dương Chiêu Đệ, ra lệnh: "Chăm sóc Linh cô nương cho tốt."
Dương Chiêu Đệ: "..."
Những người khác trong Hồng Tụ Chiêu: "..."
Đây có còn là bà chủ coi tiền như mạng của bọn họ nữa không?