Chương 5: Lá gan nhỏ

Thiếu niên kia nhảy từ trên cây xuống, đáp ngay bên cạnh Sở Phong.

Sở Phong trợn tròn mắt, không dám tin nổi cảnh tượng trước mặt. Trời má! Sức bật kinh khủng thật đấy! Cây này cao tận mười mấy mét, không sợ gãy chân à?

Còn chưa kịp hoàn hồn, thiếu niên ấy đã trừng mặt, nói một tràng với giọng điệu hung dữ.

Sở Phong bất lực giơ tay, chỉ thấy đau cả đầu, không hiểu ngôn ngữ đúng là phiền phức thật!

Thiếu niên tai thỏ và thiếu niên tinh linh ríu rít trao đổi với nhau, câu nào câu nấy Sở Phong đều chẳng hiểu nổi. Muốn tìm hiểu tình hình cũng phải hoàn toàn bó tay.

“Sao người này không nói gì hết vậy, chẳng lẽ bị câm?”

“Có lẽ là kẻ câm đó.”

“Đây chắc là nhân loại nhỉ.”

“Lớn thế này rồi, hẳn là Nhân tộc.”

“Quần áo anh ta mặc lạ thật, ta chưa từng thấy kiểu dáng này bao giờ.”

“Có khi nào là quý tộc Nhân tộc không? Nhìn da dẻ anh ta mịn màng lắm.”

“Sao người này lại chạy đến chỗ chúng ta? Chẳng lẽ đến bắt chúng ta sao?”

“Trong túi quần áo của anh ta có gì thế, thơm quá đi! Ta muốn ăn.”

“Anh trai từng dặn rồi, không được tùy tiện ăn đồ của người khác.”

“Thật ra ngươi cũng muốn ăn chứ gì.”



Sở Phong nghe bập bõm chữ được chữ không, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhưng lại nhanh chóng tự nhắc nhở bản thân phải giữ vững tỉnh táo. Nơi này quái lạ như thế, nếu cứ mơ mơ màng màng thì chẳng mấy chốc có khi mất mạng như chơi.

Hắn cố gắng nhớ lại chuyện vừa rồi, bắt đầu nghi hoặc về lí do mình xuyên qua.

Không lẽ chỉ vì lúc trước mình lỡ nghĩ rằng ở trái đất chắc khó tìm vợ, nên được vị đại thần tốt bụng nào đó giáng cho một tia sét, ném sang chỗ quái quỷ này?

Đùa gì vậy! Nhìn qua đã thấy chẳng yên bình chút nào. Ở đây đừng nói là lấy vợ, khéo khi chưa kịp yêu đương đã toi mạng trước rồi.

Hắn cũng không phải người thích mạo hiểm gì cho cam!

Đang nghĩ ngợi, Sở Phong bỗng cảm thấy cánh tay phải đau nhói một cái.

Sở Phong vén tay áo lên, nhìn thấy trên cánh tay có một vết sẹo hình tia chớp màu xám.

Hắn nhớ rất rõ trước đây mình không hề có cái bớt này, có lẽ nó đã hình thành ngay lúc xuyên không.

Sở Phong chăm chú nhìn vết sẹo, đầu óc còn chưa kịp bình tĩnh lại thì vυ"t một tiếng, một mũi tên phóng qua sượt ngang cổ hắn, cắm thẳng vào thân cây phía sau.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Sở Phong quay đầu lại, thấy một con rắn nhỏ màu xanh đậm có hai đầu nhọn hoắt đã bị ghim chặt vào thân cây đại thụ.

Hắn giật mình quay phắt đi, hoảng loạn ngã lăn ra đất, hét toáng lên: “Rắn! Rắn!”

“Ơ, không phải anh ta bị câm à? Anh ta nói được kìa!”

“Trông anh ta sợ hãi thật đấy.”

“Lá gan nhỏ quá đi!”

“Quý tộc Nhân tộc đều nhát gan như vậy cả.”

“…”

Sở Phong run rẩy một lúc mới dần bình tĩnh lại. Khi quay đầu, hắn thấy hai đứa nhóc kia đang nhìn chằm chằm mình. Tuy không hiểu chúng nói gì, nhưng từ nét mặt đầy khinh thường của hai nhóc quỷ kia hắn cũng đoán được phần nào.

Sở Phong đen mặt, thầm nghĩ, Người bình thường sợ rắn có gì lạ đâu, rất bình thường đấy nhé.

Ánh mắt hắn hướng về phía thiếu niên vừa bắn tên, cậu thiếu niên ấy đội một chiếc mũ trùm to che quá nửa khuôn mặt, nhưng vẫn có thể nhận ra những đường nét thanh tú rõ ràng. Đôi mắt cậu trong sáng, thuần khiết khác thường, chẳng hề kém cạnh bất kỳ minh tinh nào hắn từng thấy.