Về đến trước ngôi nhà ba tầng của mình, Sở Phong khẽ thở dài. Căn nhà này là cha mẹ hắn lúc còn sống xây dựng cho, cả trên lẫn dưới, cộng thêm bếp, tổng cộng có mười phòng. Khi đó cha mẹ gần như dồn hết tiền dành dụm trong nhà để xây nên.
Hắn còn nhớ ngày nhà vừa hoàn thiện, cha hắn từng đắc ý bảo: “Nhà mình đẹp thế này, sau này lừa được cô nương nào về cũng dễ hơn hẳn.”
Đáng tiếc, chuyện đời thay đổi quá nhanh. Con gái ngày này đều thích nhà trong thành phố, còn nhà ở quê dù có to đẹp đến đâu cũng chẳng mấy ai đoái hoài.
Năm ngoái, bác cả còn bỏ ra đến hai trăm vạn để mua nhà trong thành phố, chắc không bao lâu nữa sẽ dọn vào đó ở.
Sở Phong không hứng thú lắm với chuyện vợ con. Thế nhưng đôi lúc khi ở một mình trong căn nhà rộng lớn, hắn vẫn thấy cô đơn, quạnh quẽ.
Hắn tự nhủ, tìm được một người mình thật sự thích ở thế giới này e là khó. Có lẽ chỉ ở một thế giới khác may ra mới có chút hy vọng.
Sở Phong nghĩ như vậy xong không khỏi bật cười, cảm thấy bản thân có hơi kỳ quặc.
Hắn lục túi, định lấy chìa khóa ra mở cửa thì bỗng nhiên một tia sét từ trên cao đánh thẳng xuống.
Toàn thân Sở Phong tê dại, đau đớn run rẩy.
Cơn đau dữ dội ấy khiến hắn phải nhắm chặt hết mắt lại.
Hắn cảm giác mọi thứ trước mắt đều tối đen, thân thể như bị một nguồn sức mạnh khủng khϊếp xé rách, tình trạng ấy kéo dài chừng một phút.
Khi mở mắt ra, trước mặt hắn là cả một cánh rừng rậm bạt ngàn, cây cối um tùm, tiếng chim hót ríu rít vang vọng khắp nơi.
Sở Phong ngơ ngác nhìn quanh, sững sờ há hốc miệng.
Hắn ngẩng đầu lên thấy được bầu trời nắng vàng rực rỡ, mây trắng lững lờ trôi. Rõ ràng bây giờ đang là ban ngày, trong khi lúc nãy Sở Phong đã thấy trời tối đen, hắn còn chuẩn bị đi ngủ cơ mà.
Dựa vào kinh nghiệm đọc đủ loại sách bao năm nay của mình, Sở Phong có thể đoán rằng tám, chín phần mười hắn đã xuyên không. Nhà hắn ở làm gì có cánh rừng rậm rạp thế này!
Hắn chắc chắn đã bị tia sét kia đánh sang một nơi khác, chỉ không biết còn thuộc về địa cầu hay đã sang một thế giới hoàn toàn mới lạ thôi.
Đúng lúc ấy, Sở Phong nghe thấy tiếng loạt xoạt trong bụi cây, hắn quay đầu lại, thấy một thiếu niên với đôi tai dài như tai thỏ đang chớp mắt tò mò nhìn hắn chằm chằm.
Sở Phong há hốc miệng, nhìn đôi tai ấy mà trong lòng ngứa ngáy, rất muốn đưa tay giật thử một cái để xác nhận xem có phải đối phương đang cosplay không.
Nhưng đôi tai ấy động đậy linh hoạt, trông thế nào cũng không giống hàng giả.
Thiếu niên tai thỏ nghiêng đầu rồi chỉ tay về phía Sở Phong, ríu rít nói gì đó với một thiếu niên khác ở trên cây.
Sở Phong ngẩng đầu theo hướng ánh mắt của nhóc thỏ đó, thấy trên cành cây có một thiếu niên khác, đôi tai nhọn hoắt, mặc váy cỏ, gương mặt tinh xảo đến mức không khác nào tinh linh bước ra từ truyện cổ tích phương Tây.
Đây là lần đầu tiên Sở Phong nhìn thấy một đứa trẻ đẹp đến vậy, lớn lên trắng trẻo, xinh xắn như được chạm khắc từ ngọc.