Chương 3

Thật ra, trong lòng Sở Phong biết rất rõ lý do Nghiêm Bình luôn tìm cách bôi nhọ danh tiếng của mình. Bởi còn một nguyên nhân khác, đó là trước khi cha mẹ hắn mất, ông nội và bác cả từng đến tìm cha mẹ hắn. Lúc ấy, vì đại bá muốn mua xe nên ông nội thay mặt bác cả sang hỏi vay ba vạn tệ.

Nhà hắn năm đó vừa mới xây xong nhà lầu, số tiền ba vạn kia chính là toàn bộ tiền tiết kiệm duy nhất lúc ấy. Mẹ hắn không muốn cho vay, nhưng chẳng chịu nổi cảnh ông bà nội khóc lóc, la lối, thậm chí dọa thắt cổ để ép buộc.

Sau khi cha mẹ mất, ông bà nội vẫn chưa bao giờ nhắc lại chuyện khoản tiền vay này. Còn Sở Phong cũng không tiện mở miệng.

Ông bà có ba người con trai, trong đó nhà bác cả là khá giả nhất. Nhưng ông bà lại thiên vị, bất công nhất với gia đình Sở Phong. Khoản tiền năm đó cũng chẳng có giấy tờ vay mượn gì, nên nếu bên kia đã không chủ động trả thì Sở Phong cũng chẳng biết nói thế nào cho được.

Tốt nghiệp cấp ba xong là Sở Phong nghỉ học. Sau đó hắn bươn chải làm đủ ngành nghề, từ phát tờ rơi, làm nhân viên tiếp thị, đến bán bảo hiểm. Với cái bằng cấp hạn hẹp như vậy, công việc mà hắn có thể chọn cũng chẳng được bao nhiêu.

Mấy năm gần đây khi ngành thương mại điện tử phát triển mạnh, Sở Phong chuyển sang làm nhân viên giao hàng.

Nghề giao hàng không đòi hỏi kỹ thuật gì, chỉ cần chịu khó là mỗi tháng cũng kiếm được năm, sáu ngàn. Nếu siêng năng hơn, thu nhập bảy, tám ngàn cũng không khó, không kém là bao với nhiều người ngồi văn phòng, chỉ tiếc là nghề này không có tương lai lâu dài.

Hắn sống một mình, không phải lo nuôi ai khác. Tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cuộc sống tạm coi là đủ, chỉ là chẳng tích lũy được bao nhiêu.

Thời buổi bây giờ thì cưới vợ chẳng khác nào tán gia bại sản, mà với khả năng hiện tại của Sở Phong cũng chưa kham nổi.

Thật ra, Sở Phong cũng không phải dạng kém cỏi về ngoại hình. Vài năm nay cũng có người từng giới thiệu cho cậu vài cô gái. Nhưng hễ đối phương nghe tin cha mẹ hắn đã mất cả, học hành chỉ dừng ở cấp ba, hiện tại lại chỉ làm nghề giao hàng thì đều lắc đầu, tìm cách thoái thác.

Ngay bản thân Sở Phong cũng không có bao nhiêu hứng thú với chuyện kết hôn.

Hắn có một bí mật, Sở Phong là người song tính, nhưng hắn nghiêng về nam giới nhiều hơn nữ giới. Dù xã hội giờ đã thoáng hơn trước nhưng đồng tính vẫn là đề tài dễ bị dè bỉu, khó mở miệng công khai.

Trước đây Sở Phong cũng từng rung động, từng nghĩ đến việc tìm một người bạn trai để cùng nhau phấn đấu, nhưng rồi cũng chỉ dừng lại ở việc nghĩ.

Đi trên con đường nhỏ nơi thôn quê, hắn chợt nhớ đến đứa em họ vừa mới trưởng thành mà đã có thành tích tình trường tận ba năm. Trong khi đó, bản thân hắn sống ngần ấy năm trời, hơn hai mươi tuổi đầu mà chưa từng có nổi một mối tình nào, nghĩ cũng thấy có hơi mất mặt.

Phần lớn con gái thời nay rất thực tế, đòi hỏi nửa kia phải có điều kiện rõ ràng. Muốn thoát cảnh độc thân thật sự không dễ chút nào.

Kiếm một cô gái đã khó, kiếm được một người yêu mình thật lòng còn khó hơn.

Dù là yêu đương hay kết hôn, tất cả đều rất tốn kém, mà hiện tại Sở Phong cũng chẳng muốn nghĩ đến.