Sở Phong: “…” Cái thằng nhóc chết tiệt này, miệng mồm chua ngoa thế bảo sao bị người ta đá. Thực ra, Sở Phong mới hai mươi lăm tuổi, nói già thì cũng chẳng phải già. Nhưng vì tốt nghiệp cấp ba xong đã bỏ học đi làm công, trong mắt người trong thôn, hắn đã biến thành một ông chú lớn tuổi đầy vấn đề.
“Được rồi, ăn nhanh đi. Ăn xong anh đưa cậu về nhà.”
Sở Phong thầm nghĩ, thằng nhóc này cứ gào khóc đòi sống đòi chết thế kia, mình cũng lo nó nghĩ quẩn. Đưa nó về nhà, coi như mình cũng có cái báo cáo thành quả với gia đình vậy.
Bữa nướng BBQ này hết bốn trăm tệ, Sở Phong thật sự có hơi xót ruột.
Sở An Chi gọi không ít xiên nướng, thế mà lúc ăn thì chỉ lo uống bia, gần như chẳng đυ.ng đũa nào.
Sở Phong không nỡ lãng phí, bèn gom hết chỗ thịt thừa đóng gói mang về.
Khi dìu Sở An Chi ra ngoài, hắn nghe thấy hai người ngồi bàn bên khẽ than: “Nên yêu thì lại không chịu mở miệng, không nên yêu thì cứ dính vào. Giới trẻ bây giờ thật sự quá khó bảo.”
Nghe thấy thế, mặt Sở Phong tức khắc đỏ lên.
Đưa Sở An Chi về đến nhà, trên đường lại chạm mặt vợ của bác cả - Nghiêm Bình.
Nghiêm Bình trông thấy đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Sở An Chi, khẽ thở dài, giọng điệu chua ngoa kỳ lạ: “Sao Tiểu An lại khóc đến mức này? Trường top hai cũng đâu tệ đâu, top một đâu phải ai cũng thi vào được. Dù gì thì học chính quy cũng vẫn hơn là ra ngoài làm công chức vớ vẩn.”
Năm đó, con trai của Nghiêm Bình thi đậu vào trường top một, bà vì chuyện này đã khoe khoang suốt một thời gian dài.
Nhà họ Cố thấy vậy có chút ngượng ngùng, vội lên tiếng đỡ lời: “Tiểu Phong à, làm phiền cháu rồi.”
Sở Phong mỉm cười: “Thẩm thẩm khách sáo quá.”
Nhà họ Cố lắc đầu nói: “Sau khi điểm thi đại học công bố, nó vẫn cứ buồn bực như vậy mãi. Đứa nhỏ này, thi kém một chút cũng đâu cần khóc lóc đến mức ấy chứ.”
Sở Phong thầm nghĩ, tên nhóc này có phải buồn vì thi kém đâu, vì bị đá nên mới khóc lóc thảm thiết như thế mà.
“Thẩm thẩm, cháu xin phép về trước.”
Nhà họ Cố gật đầu: “Được.”
Học lực của Sở Phong vốn dĩ không tệ, thành tích từ trước đến nay đều rất khá. Nhưng năm cuối cấp ba, cha mẹ hắn gặp tai nạn xe mất, tai nạn lại xảy ra ở nơi hẻo lánh, người gây tai nạn bỏ trốn, đến cả một đồng bồi thường cũng không có.
Cái chết của cha mẹ giáng một đòn quá lớn, khiến hắn trong kỳ thi đại học năm ấy phát huy thất thường, chỉ được một số điểm nửa vời.
Với điểm đó, thực ra hắn hoàn toàn đủ khả năng vào trường top hai. Nhưng lúc ấy trong nhà không còn tiền, nhà chú ba cũng không dư dả nên học phí trở thành vấn đề cực kỳ nan giải.
Gia đình bác cả thì rất khá giả, chỉ là cả nhà ông ta không hề có ý định giúp hắn đóng khoản học phí ấy.
Có lẽ vì sợ người trong thôn bàn tán rằng nhà họ có máu mủ tình thân mà chẳng thèm ngó ngàng đến con trai của người em trai đã mất, nên vợ của bác cả Nghiêm Bình thường hay rêu rao khắp nơi: “Nó có phải dạng chăm học gì đâu, điểm thi cũng chỉ đủ vào trường nghề, miễn cưỡng đi học cũng chẳng được tích sự gì.”
Nghiêm Bình nói mãi thành quen, đến mức người trong thôn dần tin rằng Sở Phong thật sự không phải kẻ ham học, chỉ có thể cố gắng thi đỗ vào trường nghề mà thôi.