Trong một quán nướng vỉa hè nơi phố xá tấp nập ồn ào, Sở Phong đang ngồi cùng cậu em họ vừa mới thất tình của mình – Sở An Chi – ăn thịt nướng BBQ.
Sở An Chi thì chẳng ăn được mấy miếng thịt, chỉ có bia là nốc hết chai này đến chai khác, vừa uống vừa khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm nhem cả mặt.
Sở Phong vẫn bình thản chăm chú ăn thịt nướng, mặc kệ tiếng than khóc của cậu em, lọt vào tai trái thì tai phải tuồn ra hết.
“Anh Phong, em thật sự muốn chết. Cô ấy bỏ em rồi, từ nay thế giới này không còn ánh mặt trời nữa.”
Sở Phong thầm nghĩ, không có ánh mặt trời chẳng phải càng tốt sao? Dù gì thằng nhóc Sở An Chi này cũng có thích phơi nắng đâu.
“Anh Phong, bọn em ở bên nhau ba năm, vậy mà nói chia tay là chia tay, quá tuyệt tình!”
Sở Phong lại nghĩ thằng nhóc này mới có bao nhiêu tuổi chứ! Ở bên nhau ba năm? Vừa mới vào cấp ba đã bày đặt yêu đương, đúng là nực cười. Yêu sớm kiểu gì chả không có kết quả tốt.
“Anh Phong, em cảm giác như có cả trăm ngàn lưỡi dao đâm vào tim mình.”
Sở Phong, nhất định là ảo giác rồi. Tim thì bé bằng bàn tay, một nhát dao thôi cũng phải vào nhà xác rồi, lấy đâu ra chỗ mà cắm đến trăm ngàn lưỡi dao!
“Anh Phong, anh nói gì đi chứ!” Thấy Sở Phong chỉ mải ăn thịt nướng, Sở An Chi bất mãn kêu lên.
Sở Phong vô tội chớp mắt, trong bụng nghĩ, mình thật sự không biết an ủi người khác!
“Cô ấy chia tay em vì lý do gì? Dù sao cũng phải có cái cớ chứ.”
Sở An Chi nghẹn ngào đáp: “Cô ấy học trường top một, còn em học top hai. Cô ấy nói chúng em không cùng một đường.”
Sở Phong gật gù: “Một người top một, một người top hai, nghe ra cũng chênh kha khá đấy.”
Sở An Chi ấm ức: “Anh Phong, anh thế là coi thường bằng cấp rồi! Top một hay top hai thì chẳng phải đều là chính quy sao? Với lại, thực ra em chỉ kém cô ấy đúng một điểm thôi. Tất cả đều do cái người ra điểm chuẩn kia!”
Sở Phong trợn tròn mắt, thầm nghĩ thằng nhóc này cũng xui xẻo thật, chỉ kém đúng một điểm. Kém nhiều thì thôi, chứ kém đúng một điểm thì ai mà chẳng thấy không cam lòng.
“Em mà dành thời gian yêu đương để học hành, biết đâu giờ hai đứa đã cùng một trường rồi.” Sở Phong nói.
Sở An Chi trừng Sở Phong bằng ánh mắt lên án, hỏi: “Anh Phong, sao anh lại nói mấy lời này với người đang thất tình chứ? Anh đã từng yêu ai chưa? Anh có biết cảm giác thất tình là thế nào không?”
Sở Phong: “…” Nói trúng tim đen! Thôi được, mình đúng là chưa từng yêu ai thật.
Sở An Chi nhìn Sở Phong, giọng trùng xuống: “Anh Phong, anh chưa từng yêu ai, chưa từng thích người nào nên mới không hiểu được em.”
Sở Phong: “…” Thằng nhóc này quá đáng thế! Được rồi, mình chưa từng yêu nên đúng là không hiểu mấy chuyện này, nhưng có nhất thiết phải nói toạc ra như thế không? Không thấy xung quanh ai cũng đang nhìn chỗ này chằm chằm à?
“Em còn trẻ, sau này em sẽ nhận ra thôi. Mấy chuyện giờ em muốn sống muốn chết ấy, sau này nhìn lại sẽ thấy buồn cười lắm.” Sở Phong nói.
Sở An Chi sụt sịt: “Buồn cười là anh đó! Sống ngần này tuổi rồi mà chưa có nổi một người bạn gái!”