Chương 9

Lâm ma ma đứng dưới mái hiên, tay cầm một chiếc đèn l*иg nhỏ ấm áp, trông vô cùng nổi bật trong màn đêm. Bà là ma ma có vai vế trong cung, ít nói và có phần nghiêm khắc.

“Ma ma.” Hoắc Lan Âm đứng dưới bậc tam cấp, khẽ ngẩng đầu.

“Cô nương có thể gọi ta là Lâm ma ma.” Lâm ma ma đáp lạnh nhạt. Bà giơ đèn l*иg soi vào bên má Hoắc Lan Âm, chăm chú quan sát dung mạo của nàng.

Trong màn đêm đen kịt, ánh đèn mờ hắt lên gương mặt nàng.

Trong ánh mắt Lâm ma ma thoáng hiện sự kinh ngạc. Cả đời lăn lộn trong cung, có mỹ nhân nào bà chưa từng thấy? Vậy mà vẫn phải thừa nhận, cô nương mặt hơi tái nhợt trước mắt là người đẹp nhất bà từng gặp. Mị mà không tà, kiêu ngạo mà không cô độc. Nốt ruồi nho nhỏ nơi đầu mũi càng khiến khuôn mặt phù dung của nàng trở nên linh động, hút hồn.

Lâm ma ma thu đèn về, lùi sang một bên mời nàng lên bậc.

Chỉ ba bậc tam cấp, nhưng mỗi bước nàng đi như nặng thêm một phần. Đến bậc trên cùng, nàng ngoái đầu nhìn lại Diêu ma ma và Oanh Thời ở phía sau.

Lâm ma ma đẩy cửa, Hoắc Lan Âm quay người bước qua ngưỡng cửa.

Trong phòng tối đen, chỉ có một cây nến cháy sắp tàn trên bàn góc đông nam. Cửa sổ phủ rèm dày, làm cho ánh trăng hoàn toàn không lọt vào được.

Lâm ma ma dẫn nàng ngồi ở mép giường, vừa buông màn vừa nói: “Điện hạ lát nữa sẽ đến, cô nương cứ ngồi đợi.”

Bà sắp xếp xong màn giường, liếc nhìn Hoắc Lan Âm, thấy lưng nàng thẳng tắp, hai tay đặt nghiêm chỉnh trên gối. Dù không thể hiện sợ hãi hay uất ức, nhưng trong bóng tối mịt mùng, thân hình nàng trông thật đơn độc, mỏng manh.

Lâm ma ma hơi do dự, khẽ nói: “Lời đồn chưa chắc đã là thật.”

Hoắc Lan Âm ngẩn ra, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn bà. Nhưng Lâm ma ma không nói gì thêm, gọn gàng chỉnh lại chăn nệm rồi lui ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn mình nàng, bóng tối khiến thời gian như ngưng đọng, từng khắc trôi qua thật nặng nề. Như thể đợi cả một đời. Cây nến trên bàn cháy hết, căn phòng lập tức chìm vào tối tăm.

“Két…”, cánh cửa gỗ bị ai đó đẩy từ ngoài vào.

Ánh tuyết từ xa chiếu vào, in bóng dáng cao lớn ngoài cửa. Tim Hoắc Lan Âm bỗng chốc siết chặt lại.

Nam nhân đứng nơi ngưỡng cửa quả đúng như lời Diêu ma ma đã nói, vóc dáng cao lớn, đội mũ sa đen. Hoắc Lan Âm không biết là vì bản thân quá căng thẳng, hay là do Vệ Chiêm trời sinh đã mang khí thế áp chế, khiến cả người nàng không khỏi căng cứng, đến nỗi hít thở cũng phải dè chừng.