Diêu ma ma nén nước mắt, vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang căng cứng của nàng, đỡ nàng bước ra khỏi nước, lau người thay y phục cho nàng.
Hoắc Lan Âm trông có phần ngơ ngẩn, trong đầu hiện lên cảnh bảy ngày trước, khi “mẫu thân” nói chuyện cùng nàng.
“… Lão gia nói thân phận vị kia rất cao quý, tuy hiện giờ thất thế, nhưng chưa hẳn không có ngày trở mình. Tất nhiên không thể đưa tỳ nữ đến ứng phó. Đại tỷ của con đã xuất giá, giờ chỉ có thể chọn giữa con và Hà Châu.”
“Âm Âm, con đã cướp lấy mọi thứ của Hà Châu rồi, mẫu thân đã rất áy náy với nó, sao có thể nhẫn tâm đẩy nó ra vào lúc này được… Lão gia nói nếu phế thái tử có thể hồi kinh, người ở bên cạnh ngài ấy cũng sẽ hưởng phú quý vô tận. Nhưng đừng nói tới chuyện có thể hồi kinh hay không, dùng thân làm dược dẫn đã là đánh cược mạng lấy vinh hoa phú quý. Làm sao mẫu thân để Hà Châu liều mạng đi đánh cược…”
Khi thân thế bị phơi bày, Chu gia không đuổi nàng đi, vẫn giữ lại danh phận dưỡng nữ cho nàng. Điều đó từng khiến nàng cảm kích, khiến nàng nghĩ rằng tình thân mười sáu năm qua là có thật.
Thì ra, tất cả chỉ là vì muốn để nàng thay Hà Châu làm dược dẫn.
Thì ra, tất cả những cảm kích, những tình thâm nàng tưởng mình có đều chỉ là tưởng tượng mà thôi.
Hoắc Lan Âm mím môi, cố không để nước mắt rơi xuống.
Người đó - “mẫu thân” đã thương yêu nàng suốt mười sáu năm - chỉ sau một đêm đã thành người xa lạ. Mọi người đều nói nàng là kẻ cướp, đoạt hết mọi thứ của Chu Hà Châu. Nhưng nàng đã làm sai điều gì? Nếu có thể chọn lựa khi vừa chào đời, nàng thà làm một tỳ nữ nhỏ bé, còn hơn sống mười sáu năm vinh hoa giả dối ấy.
Nàng muốn từ bỏ tất cả quá khứ, những gì có thể trả, không thể trả, nàng đều muốn trả hết. Nàng thậm chí không thấy việc làm dược dẫn cho phế thái tử là điều gì khó chấp nhận, ít nhất có thể rời khỏi Chu gia. Không chỉ là rời khỏi Chu gia, mà còn là rời khỏi Tây Trạch. Nàng muốn trốn đến một nơi không ai biết đến, đổi lấy thân phận sạch sẽ, bắt đầu lại từ đầu.
Thật ra Tiền ma ma nói cũng đúng. Có được thì phải có mất. Nàng muốn tự do, dùng chính thân mình để đổi là chuyện hiển nhiên.
Tuy trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng khi bước ra khỏi phòng, bị gió đêm giá lạnh thổi tới, Hoắc Lan Âm bỗng bừng tỉnh.
Trời đã tối hẳn. Không biết từ khi nào tuyết lại rơi, trên mặt đất đã phủ một lớp dày, bước đi phát ra tiếng vang khẽ. Đi rất lâu mới tới được Vọng Tiêu viện, nơi phế thái tử tạm ở.