Chương 7

“Người lúc nào cũng như vậy.” Hoắc Lan Âm trầm mặc một lúc rồi nói tiếp: “Rời khỏi Chu gia đi. Giờ con không có một đồng xu dính túi, không thể giúp được gì cho người, nhưng tiền tích góp bao năm nay của người chắc cũng đủ để rời khỏi Chu gia. Làm chút làm ăn nhỏ, tuy có thể sẽ vất vả, nhưng cũng đủ sống. Hơn nữa, e là Chu gia bây giờ cũng rất sẵn lòng để người xuất phủ.”

Lúc nàng dọn ra khỏi khuê phòng trước kia, ngoài một mình Oanh Thời, nàng không mang theo bất cứ thứ gì. Nàng từng thích sưu tầm cổ ngọc, nhưng tất cả những món trân quý đó cùng thân phận ngày xưa đều bị nàng để lại phía sau.

Diêu ma ma lặng im, suy nghĩ về lời nàng vừa nói. Chiến loạn liên miên đã cướp đi nam nhân và con trai của bà. Khi ấy bà mang thai, may nhờ Chu gia cứu giúp mới sống sót. Bà từng nghĩ mình sẽ an phận làm nhũ mẫu cả đời ở Chu gia, nuôi lớn con gái của mình – Hà Châu. Nhưng người duy nhất bà nương tựa bấy lâu nay lại chẳng phải con ruột… mà đứa con ruột thực sự, rất nhanh thôi cũng sẽ rời khỏi Tây Trạch...

Diêu ma ma chợt thấy mờ mịt. Bà thu hồi suy nghĩ, nói: “Đừng nhắc đến ta nữa. Hiện giờ ta chỉ lo cho con thôi.”

Hoắc Lan Âm sững lại, do dự một lúc mới ngẩng đầu nhìn Diêu ma ma, thấp thỏm hỏi: “Người… đã từng gặp người đó chưa?”

Dù sao trong lòng nàng vẫn còn sợ.

“Vài hôm trước chỉ nhìn thấy từ xa một lần. Vị ấy rất cao lớn, đội mũ sa đen, không nhìn rõ diện mạo. Nghe nói vì luyện tà công mà hủy hoại dung mạo, toàn thân đầy sẹo.”

Nàng có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại chẳng biết phải hỏi gì, chỉ khẽ tự nhủ: “Ta làm sai gì đâu…”

Giọng nàng rất khẽ, âm cuối như phảng phất một tiếng thở dài rất nhẹ.

Diêu ma ma nghe mà lòng đau như cắt, nghẹn ngào nói: “Con không sai, tất cả không phải lỗi của con! Nhà có nhiều tranh đấu tất nhiên không thể tránh, chẳng qua con thành vật hy sinh giữa hai vị phu nhân minh tranh ám đấu. Con hay Hà Châu cũng vậy. Chu gia có ơn với ta, cũng có ơn với con, ở đời có những món nợ ân tình khó mà trả hết…”

Oanh Thời hớt hải chạy vào, vẻ mặt hoảng hốt, bình thường lanh lợi là vậy mà giờ nói năng cũng lắp bắp: “Lâm… Lâm ma ma, bên đó… bên đó phái… phái người tới mời tiểu thư rồi!”

Hoắc Lan Âm giật thót, hai tay bám chặt mép thùng tắm, vì siết quá mạnh mà đầu ngón tay trắng bệch. Nàng cứ ngỡ mình đã chuẩn bị sẵn sàng, vậy mà khi giây phút ấy thật sự đến, lòng vẫn bấn loạn.