Chương 6

Chỉ là bảy ngày gần đây uống quá nhiều thuốc, mùi thuốc đã át đi hương thơm vốn có của nàng.

Ngâm mình trong làn nước nóng, Hoắc Lan Âm trầm mặc, tinh thần sa sút.

Oanh Thời thấy lòng cũng nặng trĩu. Muốn nói gì đó vui vẻ để chọc tiểu thư cười, nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra điều gì.

“Cốc cốc cốc.”

“Ai đấy?” Oanh Thời vội lau tay chạy ra mở cửa: "Diêu ma ma đến rồi à!"

"Sắp đến giờ rồi, ta tất nhiên phải đến xem một chút." Diêu ma ma dịu dàng cười, dù đã qua thời xuân sắc nhưng bà vẫn còn nét mặn mà, có thể nhìn ra được thuở trước bà từng xinh đẹp thế nào.

Bà bước vào phòng, vừa trông thấy Hoắc Lan Âm thì vành mắt đã đỏ bừng. Bà làm nhũ mẫu cho Hoắc Lan Âm suốt mười sáu năm, thật lòng yêu thương đứa trẻ này. Nay biết được Hoắc Lan Âm chính là con ruột của mình, lòng bà ngổn ngang trăm mối. Nhiều nhất vẫn là lo lắng và đau xót cho hoàn cảnh hiện tại của nàng.

Hoắc Lan Âm ngước mắt nhìn bà, khẽ mỉm cười.

Diêu ma ma thu lại cảm xúc, bước tới bên thùng tắm, cầm lược gỗ dịu dàng chải tóc dài cho nàng. Oanh Thời chớp mắt, rón rén lui ra ngoài.

Căn phòng nhỏ hẹp trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước khẽ vang lên từng hồi.

Một lúc lâu sau, Diêu ma ma nhẹ giọng nói: “Đừng sợ.”

Mặt nước lăn tăn gợn sóng, là giọt nước mắt của Hoắc Lan Âm rơi xuống. Tay Diêu ma ma khựng lại, bà nhìn về phía nàng. Hoắc Lan Âm nghiêng mặt tránh đi ánh mắt.

Diêu ma ma lau nước mắt cho nàng.

“Con à, ta mang thân phận nô tịch đã liên lụy đến con…” Bà cụp mắt, gượng nén nỗi đau trong lòng, lặng lẽ thu tay về. Nhưng Hoắc Lan Âm lại bất chợt nắm lấy tay bà.

Diêu ma ma ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt đượm ướt lấp lánh ánh lệ.

Hoắc Lan Âm mím chặt môi, không nói gì, cũng không nhìn bà, cứ năm chặt vậy không buông ra.

Sau một khoảng lặng dài đằng đẵng, Hoắc Lan Âm mới thả tay ra. Diêu ma ma lại cầm lấy lược, tiếp tục chải tóc cho nàng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nàng cụp mắt xuống, nhìn vào bóng phản chiếu của Diêu ma ma trên mặt nước, cuối cùng mở lời: “Hiện giờ người ở trong phủ lâm vào tình thế khó xử, Tiền ma ma nhất định lại nhân cơ hội gây khó dễ cho người.”

Diêu ma ma khẽ run tay, tim bỗng se thắt. Đây… là đang quan tâm bà sao? Bà vẫn nghĩ đứa trẻ này sẽ chán ghét, sẽ không nhận bà. Mười sáu năm trước, tuy tình cảm giữa họ rất tốt, nhưng rốt cuộc vẫn là chủ tớ. Bà lo nàng sẽ không chấp nhận được cú sốc này.

“Không sao đâu.” Bà khẽ đáp.