Lúc này, nha hoàn Oanh Thời của Hoắc Lan Âm vừa trở về, nghe thấy Tiền ma ma nói, nàng ấy tức đến mức trợn tròn mắt, hai má phồng lên giận dữ nói: “Tiền ma ma, ngươi ăn nói cẩn thận vào!”
Tiền ma ma im bặt, quả thật không nói thêm gì nữa. Con thỏ bị dồn ép còn biết cắn người. Tối nay phải đưa Hoắc Lan Âm đi, không thể để xảy ra sai sót vào lúc quan trọng thế này. Cũng mắng mỏ được một hồi rồi thì không cần tiếp tục châm chọc thêm nữa.
Hoắc Lan Âm cũng không nổi giận, khóe môi khẽ cười yếu ớt, không nhanh không chậm nói: “Ta vốn xuất thân từ nhà nông, cha ruột tòng quân hy sinh, sao đến miệng kẻ nô bộc như ngươi lại thành xuất thân thấp hèn? Ta đúng là không biết từ nông đến quân có chỗ nào là hèn kém nữa.”
Oanh Thời bên cạnh thêm vào một câu: “Hừ, xuất thân nào cũng còn hơn thứ súc vật chỉ biết tru tréo. Dù gì cũng là người cơ mà!”
“Con nha đầu chết tiệt này, xem ta xé rách miệng ngươi đây!”
“Tiền ma ma.” Hoắc Lan Âm nhìn thẳng vào bà ta, kéo dài giọng thong thả gọi một tiếng.
Tiền ma ma tức đỏ cả mặt, trừng trừng nhìn khuôn mặt điềm nhiên của Hoắc Lan Âm. Một hồi lâu, bà ta đành nuốt cơn tức vào lòng. Không vội, ngày tháng còn dài, bà ta còn khối cách để dằn vặt hai mẹ con nhà này.
“Oanh Thời, tiễn khách.” Hoắc Lan Âm cũng chẳng buồn nói thêm với bà ta. Tranh cãi với Tiền ma ma thì thà mưu tính cho tương lai còn hơn.
Oanh Thời hậm hực tiễn Tiền ma ma đi, vừa quay về vừa lẩm bẩm: “Tiền ma ma đó, hồi trước thấy tiểu thư là cười hớn hở, mắt híp lại như cọng chỉ, giờ thì ra cái thể thống gì…”
Hoắc Lan Âm đứng dậy bước đến trước chiếc bàn dài bên cửa sổ, trải bản đồ ra xem kỹ, không để tâm lắm đến lời Oanh Thời. Nàng biết Tiền ma ma đối xử với nàng như vậy không hẳn chỉ vì kẻ hèn mọn thì bị khinh rẻ, mà còn bởi trong phủ ai ai cũng biết nàng không hợp với mẹ ruột của mình.
Oanh Thời tinh ý liếc nhìn sắc mặt của Hoắc Lan Âm, rồi cẩn thận lấy từ tay áo ra một bức thư, hai tay dâng lên: “Cái gì đó?” Hoắc Lan Âm hỏi.
“Là thư Tứ lang Thẩm gia gửi cho người đó ạ!”
Hoắc Lan Âm lập tức biến sắc. Ngay cả khi bị Tiền ma ma sỉ nhục nàng cũng không lộ ra vẻ mặt lạnh lùng như lúc này.
Oanh Thời sợ đến mức lui về sau một bước.
“Gửi đến bằng cách nào? Có ai nhìn thấy không?”