Chương 19

Hoắc Lan Âm ngây người. Rốt cuộc người này nhớ hay không nhớ?

Hoắc Lan Âm rũ mắt, nói thật: “Điện hạ chưa từng đánh người… chỉ là muốn bóp chết ta mà thôi.”

Một trận tĩnh lặng chết chóc qua đi, Vệ Chiêm bật cười lớn.

Cười đến mức khiến da đầu Hoắc Lan Âm tê dại.

“Thế mà lại lỡ tay không bóp chết ngươi, ha ha ha ha…”

Hoắc Lan Âm nhíu mày. Nàng lặng lẽ đứng ở cửa, không nói một lời, nghe tiếng cười lớn của Vệ Chiêm. Nhưng nàng nhạy bén nhận ra tâm tình của hắn dường như tốt hơn rất nhiều so với trước đó.

Là có chuyện gì khiến hắn cao hứng sao? Hoắc Lan Âm không khỏi nghĩ đến việc trước đó Vệ Chiêm bỗng rời đi gặp Hoắc tiểu tướng quân. Chẳng lẽ trong kinh thành truyền đến tin tốt gì đó?

Đợi Vệ Chiêm cười đủ rồi, Hoắc Lan Âm mới chậm rãi nói: “Đêm đã khuya, nếu điện hạ không còn việc gì khác, ta xin không quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi.”

“Việc khác… có.” Vệ Chiêm rốt cuộc thu lại nụ cười.

Hoắc Lan Âm lắng tai nghe, nghe thấy Vệ Chiêm trên giường dường như đổi tư thế.

“Lên đây.” Hắn nói.

Hoắc Lan Âm sững lại một chút. Nhưng nàng chỉ do dự trong chớp mắt rồi bước về phía giường. Nàng đã muốn mượn cơ hội Vệ Chiêm đưa nàng rời khỏi Tây Trạch để cao chạy xa bay, lúc này tự nhiên phải thuận theo hắn. Huống chi thân phận cách biệt, nàng cũng chỉ có thể thuận theo hắn.

Nàng khẽ hít một hơi, cắn răng bước tới. Trong lòng tự nhủ dù sao cũng đã trải qua một lần, ngoài đau ra cũng chẳng có gì đáng sợ. Hơn nữa những sách vở nàng từng tra trước đó nói rõ ràng chỉ lần đầu mới đau, nếu thả lỏng một chút, về sau không những không đau mà còn rất dễ chịu.

Nàng ngồi ở mép giường, cúi người cởi giày, rón rén dịch vào trong giường, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Vệ Chiêm.

Vệ Chiêm lười biếng nằm phía trong, một tay chống đầu, nhìn nàng. Hắn hỏi: “Biết hát tiểu khúc không?”

Hoắc Lan Âm lắc đầu: “Ta không phải con hát.”

“Hát hay thì có thưởng.”

Hoắc Lan Âm lặp lại: “Ta không phải con hát.”

Vệ Chiêm trầm mặc một lát rồi lại mở miệng: “Hát không ra thì bóp chết ngươi, lần này bảo đảm sẽ không lỡ tay nữa.”

“Thật sự không biết…” Giọng Hoắc Lan Âm hạ thấp.

Lại là một trận trầm mặc kéo dài.

Hoắc Lan Âm cau mày, trong lòng vừa bực vừa bất an. Nàng định thuận theo Vệ Chiêm, tạm thời làm ra bộ dạng ôn thuận nghe lời. Nhưng vẫn có những chuyện nàng không làm được.

Phải, nàng chỉ là con của một nhũ nương, nhưng lại được nuôi dạy như khuê nữ thế gia suốt mười sáu năm, sao có thể ê a hát xướng?