Chương 18

Diêu ma ma đưa nàng một bát thuốc sắc màu nâu, Hoắc Lan Âm cau mày lắc đầu, cũng không muốn uống. Diêu ma ma khẽ xoa đầu nàng, khẽ nói: “Đây là thuốc tránh thai.”

Hoắc Lan Âm khựng lại, hồi lâu sau mới đưa tay ướt sũng nước đón lấy bát thuốc, lặng lẽ uống cạn.

Thuốc vừa đắng vừa nóng. Ngâm mình trong nước ấm, cơ thể nàng dần trở nên ấm áp, cũng không còn vẻ thất thần hoảng loạn như lúc vừa chạy ra khỏi nơi đó nữa.

Nàng quay sang nhìn hai người đang lo lắng nhìn mình, khẽ mỉm cười, dịu giọng: “Không sao đâu, không phải vẫn bình yên đấy sao? Hai người đừng lo.”

“Gạt người!” Oanh Thời vốn không được bình tĩnh như Diêu ma ma, nước mắt nàng ấy tuôn như suối.

Hoắc Lan Âm chỉ mỉm cười.

Bảy ngày trước, lúc nàng gật đầu chấp thuận, nàng đã biết mình chọn con đường thế nào. Những ngày qua nàng đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, biết rõ mình phải đối mặt với điều gì, cho nên cũng không quá phản kháng khi Vệ Chiêm chạm vào mình. Dù bảo nàng chủ động, nàng cũng có thể làm được.

Khiến nàng chật vật đến vậy, hoảng loạn đến vậy, chính là hành động bóp cổ muốn gϊếŧ nàng sau đó của Vệ Chiêm. Trở về từ cõi chết, nghĩ lại vẫn còn rùng mình. Nhưng nàng không định kể chuyện đó cho Diêu ma ma và Oanh Thời nghe, chỉ sợ làm hai người thêm lo lắng.

“Oanh Thời, đi mang cháo nóng lại cho Âm Âm ăn chút gì đi.” Diêu ma ma nói.

Oanh Thời vâng dạ, chạy đi. Nhưng chỉ mới đi một lát, nàng ấy lại chạy về tay không, sắc mặt có phần khó coi.

“Sao vậy?” Diêu ma ma cau mày hỏi.

Hoắc Lan Âm cũng nhìn về phía Oanh Thời, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

“Bên… bên đó lại… lại phái người đến… mời cô nương qua…”

Diêu ma ma vốn có tính khí ôn hòa, nhưng lúc này cũng giận run người nói: “Chuyện này… quá quắt lắm rồi! Không được! Không thể đi nữa!”

Dưới nước, Hoắc Lan Âm khẽ xoa lòng bàn tay vẫn còn tê dại. Hắn tỉnh rồi, muốn tính sổ cái tát khi nãy sao?

Lần này khi nàng quay lại, Lâm ma ma vẫn chờ trước cửa với chiếc đèn trong tay, mở cửa cho nàng.

Nàng bước qua ngưỡng cửa, cánh cửa sau lưng khép lại, bóng tối lại bao phủ bốn phía. Mắt nàng còn chưa kịp thích nghi với bóng tối thì đã nghe thấy giọng Vệ Chiêm nghi hoặc vang lên: “Ta vừa rồi… đánh ngươi à?”

Hoắc Lan Âm sững người. Vệ Chiêm không nhớ gì sao?

“Không có.” Hoắc Lan Âm nói.

“Không có?” Vệ Chiêm càng thêm nghi hoặc. Ngừng một chút, hắn hỏi: “Vậy vì sao ngươi đánh ta rồi lại bỏ chạy?”